Ông Hào , người thấp đậm; hồi trẻ chắc ông cũng nhanh nhẹn nhưng bây giờ trông ông lờ đờ như người thiếu ngủ. Quả là ông cũng đã dằn vặt suy nghĩ nhiều về đồng đội nhất là người liệt sĩ giao bưu của đơn vị ông. Anh tên gì? Quê hương anh ở đâu? Ai là người thân sinh ra anh? Ông Hào đã nhớ lại rất kỹ cả trước và khi người giao bưu này về đơn vị nhưng không một chi tiết nào trả lời câu hỏi trên.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ có biết bao người chiến sĩ giao liên, giao bưu hy sinh đã được viết lên những bản anh hùng ca như anh Kim Đồng, chú bé Lượm vv... nhưng cũng có biết bao người ngã xuống không tên tuổi.
Ông Hào kể: Vào năm 1968, sau cuộc tổng tiến công và nỗi dậy Tết Mậu Thân, bọn dịch điên cuồng đánh phá khắp nơi, "chà đi xát lại". Ở Đà lạt sau tết Mậu Thân, "ta gặp nhiều khó khăn; toàn bộ lực lượng bộc lộ hết, địch truy bắt, một số bị tù, một số bị đổi vùng. Cán bộ các đội công tác không vào được thị xã". Bấy giờ ông Hào thuộc Trạm giao bưu T371 đóng ở Núi Voi. Để tiếp tục giữ đường liên lạc vào lòng địch, Thị uỷ tăng cường cho trạm một số liên lạc viên rất trẻ, trong đó có một chú bé tuổi cỡ 14, 15. Để giữ bí mật Trạm chỉ được biết tên anh ta là Nguyễn Văn Vạn, người Bình Định, ngoài ra không biết gì nữa.
Cậu Vạn người bé nhưng nhanh nhẹn. Cậu có nước da ngăm ngăm, trán gồ, ù lì ,ít nói. Cậu bảo quê cậu ở một vùng giáp ranh, hàng ngày bom đạn tàn phá ác liệt. Cậu vào Đà Lạt làm thuê chăn bò đàn cho một ông chủ ở Trại Hầm (ông chủ này sau giải phóng không còn ở đây nữa). Hàng ngày đưa bò lên núi cậu được gặp gỡ tiếp xúc với bộ đội giải phóng, lâu ngày thành quen thân và cậu đã đã xin các anh đi theo để phục vụ cách mạng. Sau này những người dìu dắt cậu chắc cũng đã hy sinh hết. Cậu chỉ kể cho ông Hào có bấy nhiêu, còn có kể cho đồng đội khác nhiều hơn không thì ông Hào không biết. Nếu có kể thì họ cũng hy sinh hết rồi...
Người con này chịu thương, chịu khó; bản tính chất phác hiền lành, yêu quý đồng đội. Tất cả các đợt công tác , anh đều hoàn thành nhiệm vụ. Dù nhiều lần gặp địch, anh đã chống trả quyết liệt bảo vệ an toàn tuyệt đối tài liệu của Đảng , không để lọt vào tay quân thù. Sau mỗi đợt công tác anh còn tranh thủ vào rừng hái rau, hoặc xuống suối bắt cua, bắt cá góp phần cải thiện bữa ăn cho thương binh trạm xá thị uỷ...
Thế rồi, vào ngày 20-11-1970, ông Hào ngậm ngùi kể:- Chúng tôi được nhận nhiệm vụ vận chuyển công văn và và đưa đoàn cán bộ lãnh đạo của Thị uỷ từ trạm T371 (khu căn cứ thị uỷ Suối Cát) đến trạm T372 (khu Tam giác) thuộc xã Xuân Thọ. Bàn giao xong, tôi và đồng chí Vạn trở về thì trời tối, anh em chúng nghỉ lại trong rừng để sáng sớm mai đi tiếp. Chúng tôi vừa mới đến khu vực Đồi Bù thì gặp ngay Trung đội 302 lính nguỵ khét tiếng tàn ác, nhưng chúng lại nguỵ trang mặc áo bộ đội, mang súng AK, đội mũa tai bèo, vai khoác ba lô của quân giải phóng. Chúng tôi bán tính, bán nghi, chưa kịp hỏi mật khẩu thì địch đã bắn xối xả vào chúng tôi. Tôi và Vạn lăn ra một người một phía cùng hiệp lực chống trả. Bọn địch nhiều lần xông lên xiết chặt vòng vây hòng bắt sống chúng tôi. Với khẩu K50, Vạn đã trườn lên chống trả quyết liệt yểm trợ để tôi mang công văn tài liệu cắt rừng về đơn vị. Khi bọn địch sắp rút thì Vạn trúng đạn. Tôi còn thấy anh lão đảo rồi ngã gục. Đơn vị đã đến nhưng không cứu được anh. Chúng tôi chôn cất anh ở cạnh một bụi sim, dưới rặng thông già. Chiến tranh ngày càng ác liệt , địch thường phục kích đường giao liên, chúng tôi ít có dịp đến thăm phần mộ của Vạn. Những năm sau đó giao bưu hy sinh nhiều. Chỉ tính ở Đà lạt Lâm đồng từ 1970-1975 đã có 55 giao bưu hy sinh. Ac liệt như thế tôi đâu có kịp hỏi rõ tông tích của Vạn...
Ngày chiến thắng trở về, ông Hào đã báo với phòng thương binh xã hội thành phố về những người thuộc đơn vị ông hy sinh để nhà nước cấp Bằng liệt sĩ, và báo tử cho bố mẹ, vợ chồng hoăc người thân. Riêng Nguyễn Văn Vạn, ông Hào đã đến cơ quan thị uỷ cũ để tìm lý lịch gốc, nhưng cũng chỉ vẹn vẹn mấy giòng trên mà thôi. Oi! Nguyễn Văn Vạn, một cái tên đồng đội đặt cho anh. chẵng lẽ anh là người từ trên trời rơi xuống. Oi có thể nào, những người bạn, những người đồng chí biết tên thật của anh đã hy sinh hết. Có lẽ nào bố mẹ anh, người thân của anh cũng không còn.
Không thể để con người có thật ấy chỉ có mỗi cái tên hiệu Nguyễn Văn Vạn mà chẵng ai biết đó là ai? Bao năm rồi điều đó day dứt mãi trong tâm hồn ông Hào. Người đội trưởng T371 đã nghĩ hưu. Có đến hàng trăm lần ông đến chổ Đồi Bù nơi Vạn đã hy sinh. Bây giờ người ta lại trồng thông phủ kín, chẵng còn đoán biết được mộ anh ở chổ nào? Thời gian cứ qua đi, qua đi. Ong Hào đã chờ, ông chờ dù chỉ một người họ hàng đến hỏi Vạn là ông lập tức hợp tác để tìm cho được mộ của anh và trút bầu tâm sự về người đồng chí đã hy sinh mà bao nhiêu năm nay giữ mãi trong lòng...
Nhưng đã hơn 20 năm trôi qua. Lòng ông hào như lửa đốt. Ngộ nhỡ mình có mệnh hệ gì mà phải ra đi thì coi như Vạn đã không có ở trên đời. Phải tìm cho được mộ anh rồi mới nói đến tìm tông tích cho anh...
Đà Lạt thanh bình. Bầu trời trong xanh , sâu thẳm đến vô cùng. Những rặng thông, những đồi cỏ rung rinh cười trong nắng mới. Đoàn xe của Bưu điện tỉnh Lâm Đồng một lần nữa lại lặng lẽ tiến về phía Đồi Bù để ông Hào cố nhớ mà xác định vị trí nơi chôn đồng chí Vạn. Trên đoạn cỏ săng này chính là lối ông cùng đồng chí Vạn chọn để băng về trạm. Đây, chính chổ này đây bọn địch phục kích. Lúc ấy chính Vạn đã nói: "Anh Hào ơi, hình như bộ đội giải phóng?". "Không hẳn đâu, khéo bọn địch trá hình!" Rồi thì chính đoạn này chúng tôi bị địch bất ngờ nổ súng. Ông Hào đập tay vào trán đăm chiêu. Ở đây hồi ấy còn có mấy cây thông cao vút. Phải rồi, vùng này; nhất định vùng này, bởi khi anh em đào huyệt để chôn Vạn, tôi có ngước nhìn lên và ước khoảng dốc kia tới đây chừng 15 mét...
Những người đi tìm mộ đã đào, họ đào hết vị trí này đến vị trí khác. Quả thực họ cũng đã thấm vào máu nỗi thao thức đồng đội của ông Hào. Vạn chỉ còn một chút xương ở nơi này nữa thôi, phải cố tìm cho được.
- Thấy rồi!...
Mấy người cầm xẻng kêu lên khi đào phải tấm vải tăng và biết ngay là dùng dể bó chiến sĩ hy sinh mai táng. Và thế là họ đã tìm được hài cốt người chiến sĩ giao bưu Nguyễn Văn Vạn.
Ông Hào dàn dụa nước mắt : "Vạn ơi, em sống khôn chết thiêng, sao bây giờ em mới cho anh tìm thấy mộ. Bố mẹ em, quê quán em ở chổ nào cho anh biết nốt đi, để anh về tạ tội cụ vì có lẽ đã ba mươi năm, cụ chẳng biết em sống chế thế nào?".
Tại nghĩa trang liệt sĩ Đà Lạt ông Nguyễn Hữu Hào nói với các cán bộ Bưu điện có mặt hôm đó, với giọnh nghẹn ngào:
- Chiến tranh đã qua đi lâu rồi, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy thanh thản. Tôi coi Liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn như chính em ruột của mình. Tìm được hài cốt đồng chí Vạn đưa về nghĩa trang là nguyện vọng của anh em đồng đội, bản thân tôi cũng thanh thản một phần. Nhưng đây cũng chỉ mới làm được một việc, còn một việc nữa là phải tìm cho được tên thật và thân nhân đồng chí Vạn...
Ông Nguyễn Đức Thuận, người có mặt trong buổi lễ truy điệu và an táng Liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn tại nghĩa trang Đà lạt xúc động kể với tôi: "Hôm đó giữ lễ truy điệu còn có các đồng chí giao bưu năm xưa, đã từng công tác, chiến đấu với liệt sĩ Vạn, có đại diện của Thành uỷ... Các đồng chí thực sự xúc động , tràn đầy nước mắt. Tuy Nguyễn Văn Vạn hy sinh đã gần 28 năm nhưng nhìn quang cảnh, nhìn đồng chí, đồng đội của anh tôi có cảm giác như nghe đâu đây có mùi thuốc súng của ngày hôm qua. Ngồi bên phần mộ của anh, chúng tôi nghĩ về quê hương anh, một miền quê của Bình Định năm xưa nghèo, đầy bom đạn, có cha mẹ già luôn trông ngóng người con đi xa... và các cụ có biết đâu chính các cụ đã sinh ra người con ưu tú dám hy sinh thân mình để tô thắm ngọn cờ giải phóng quê hương...".
Vâng. Là người câm bút viết chuyện này tôi cũng đã thao thức. Chiến tranh còn có điều gì chưa biết nữa đây. Tôi cũng có ba người chú ruột hy sinh trong chống Pháp và chống Mỹ, có hai chú đến nay cũng chưa tìm được mộ. Ông bà tôi đã mất. Nếu không có những người đồng đội như ông Hào, nếu không có sự quan tâm như cơ quan Bưu điện Lâm Đồng thì bao giờ người cha, người mẹ của liệt sĩ Vạn tìm thấy mộ con mình. Chẵng biết lúc này có người cha mẹ nào đã nhận ra đứa con của mình chính là liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn kia không? Chắc chắn một ngày nào đó sẽ có người ruột thịt của anh Vạn đến ghi tên thật lên mộ cho anh. Thưa anh Nguyễn Văn Vạn, thưa các anh hùng liệt sĩ vô danh, có thể các anh đã ngã xuống không một lời trăn trối thậm chí mất cả tên; nhưng chính các anh là những con người sống mãi với sự nghiệp giãi phóng quê hương. Chúng tôi những thế hệ của hoà bình cũng đang nghĩ về anh...
LC

Nơi ấy giờ nhà cửa đã mọc lên

Mộ anh đã được quy tập về nghĩa trang LS Đà Lạt

Các cháu học trò chăm sóc mộ liệt sĩ