TRUYỆN NGẮN LÊ CÔNG

By Lê Công:

Truyện ngắn Lê Công 
CHU BÁ NAM

Nhà Văn Chu Bá Nam
 Vốn là học sinh chuyên toán ở phổ thông lại theo học vật lý Đại học tổng hợp Hà Nội rồi làm kỹ sư an toàn phóng xạ ở Viện Hạt Nhân Đà Lạt. Yêu văn học Lê Công sáng tác thơ văn như một nghề tay trái. Thế rồi không cưỡng nổi sự đam mê anh theo học Trường viết văn Nguyễn Du khóa V và rồi từ năm 2004 chuyển hẳn về công tác ở Hội VH-NT tỉnh Lâm Đồng.Gia đình người thân bạn bè đồng nghiệp cùng những nguyên mẫu bắt gặp trong đời sống những chuyến công tác đi thực tế hoặc nghe kể lại lần lượt đi vào trang văn của anh."Đà Lạt mùa phượng tím" truyện dài (1992). "Thung lũng trắng" tập truyện ngắn (1997). "Qui luật nghiệt ngã" tiểu thuyết (1998). "Góc rừng ba biên giới" tập bút ký (2002). "Cõi linh" tập truyện ngắn (2004). Và gần đây nhất cuối năm 2009 là tập truyện ngắn chọn lọc "Cao nguyên mênh mông". Bút lực Lê Công thật dồi dào mãnh liệt.

Sau nhiều năm bôn ba tu nghiệp ở Ấn Độ Nhật Nga... Lê Công nhận ra mảnh đất cao nguyên Nam Tây Nguyên này quê hương thứ hai sau ba mươi năm sống và làm việc mới thật sự là mảnh đất của anh. Mảnh đất đã định hình nhà văn và anh muốn giữ lửa cho nó. Mảnh đất Tây Nguyên nơi tụ hội của những người con trăm miền đang từng ngày từng giờ chuyển mình cùng đất nước. "Cao nguyên mênh mông" còn là mảnh đất phồn thực của văn chương. Với tấm lòng rộng mở và trải nghiệm Lê Công đi vào ngóc ngách tình cảm những ẩn ức vui buồn cùng khát vọng vươn tới tương lai của con người trên mảnh đất này bằng ngòi bút hiện thực giản dị.

Vùng thẩm mỹ quen thuộc của Lê Công vẫn là những đồng nghiệp cán bộ khoa học kỹ thuật trong ngành vật lý. Ở đây ngòi bút tha hồ tung tẩy vì anh thừa biết họ sống ra sao làm gì nghĩ gì. Ông Nhẫn trong "Đối mặt" sau những đấu đá nảy lửa đã tếch ra nước ngoài. Gặp Tâm một nhân viên cũ của mình ông định đẩy Tâm và một số đồng nghiệp cũ vào một việc làm nguy hiểm: dọn rác thải hạt nhân để mình nẫng tay trên hàng triệu đô la. Rút cuộc gậy ông đập lưng ông Nhẫn mang bệnh máu trắng.

"Tôm núi" phản ánh đời sống khó khăn của cán bộ khoa học thời bao cấp. Lương một mặt say mê nghiên cứu một mặt phái làm việc tầm thường nhất là kéo vó tôm ở hồ Xuân Hương để kiếm sống. Bom mìn tàn dư của chiến tranh đã cướp đi sinh mạng anh một cách oan khuất. Kết thúc bi thảm khiến người đọc mủi lòng bần thần nghĩ ngợi.

More...

MỘT SỐ HÌNH ẢNH THƠ NHẠC 22.12

By Lê Công:

 
THƠ NHẠC: TỔ QUỐC VÀ NGƯỜI LÍNH

Nhân ngày 22.12. ngày kỷ niệm Thành lập Quân độn nhân dân Việt nam. Câu lạc Bộ thơ Lâm Đồng đã tổ chức đêm thơ nhạc với chủ đề : Tổ Quốc và Người lính.
Tốp nữ hát bài khúc quân hành

More...

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ CÔNG

By Lê Công:

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ CÔNG


MC Đam San giời thiệu đại biểu và chương trình!

Chủ nhiệm CLB Thơ TTVH tỉnh Lâm Đồng tặng hoa


Cây viết phê bình trẻ Thu Phương tặng hoa

Đại diện CLB Phóng viên tặng hoa

Nhà văn Chu Bá Nam phát biểu cảm nhận


Nhà thơ Hoàng Mai đặt câu hỏi


Nhà Văn Nguyễn Thanh Hương Chi Hội trưởng VHNT huyện Đạ Tẻh phát biểu ý kiến

Thạc sĩ Nguyễn Cảnh Chương giảng viên Đại học Đà Lạt đọc bài cảm nhận


Đọc một truyện ngắn theo yêu cầu của độc giả

More...

CHÙM THƠ CỦA BẠN THƠ B LAO-CÁT TIÊN

By Lê Công:

 

THƠ CỦA CÁC BẠN XỨ B LAO-CÁT TIÊN.

(Nhân chuyến đi công tác về cực Nam Lâm Đồng Lê Công xin giới thiệu với bạn đọc một số bài thơ của bạn thơ xứ này hy vọng bạn hiểu thêm tâm hồn của một vùng đất)

Lâm Anh

(Một cây viết khá nổi sống ở vùng Kinh tế mới Cát Tiên.)


TÁM NĂM

Lột tiếng chim
dán đầu cây
Tám năm ...
về gỡ
làm trầy mùi hương
Sớm mai
nắng lấm đỏ vườn
mùi chim nào chín
tận phương trời chiều ...

TIẾNG HÁT

Có khi tiếng hát cũng về
Mà về chẳng biết chỗ về là đâu
Thì xem như ở giang đầu
Chảy xuôi là cách tìm nhau cuối dòng...

More...

Lời giới thiệu cho Tập thơ "HƯƠNG TÌNH YÊU"

By Lê Công:

Hoàng Yến Anh và tập thơ đầu tay „ Hương Tình Yêu „
 

Lời giới thiệu

Có nhiều người vẫn nghĩ làm thơ phải thật lãng mạn phải có đủ hoa và lá và người ta phải có một trí tưởng tượng khá phong phú. Nhưng thơ của Hoàng Yến Anh lại mang đầy những tự sự. Có niềm vui nỗi buồn. Có nụ cười và nước mắt...." Hương Tình Yêu „ cũng ra đời như thế chị viết khi thấy mình đau khổ nhất viết khi thấy mình hạnh phúc nhất. Hoàng Yến Anh luôn cố gắng chắt lọc những yêu thương những suy nghĩ và những cảm xúc mà chị đã nâng niu và nuôi dưỡng nó tự bấy lâu nay để tạo thành những vần thơ cho riêng mình . Viết bằng trí bằng tâm bằng tất cả nỗi nhớ thương trong suốt những năm dài đằng đẵng đi học xứ trời Âu...
Trong thơ  Hoàng Yến Anh có hình bóng của quê hương có gió Lào cát trắng..

Ước được một lần dù chỉ một lần thôi

Cho tôi trở về với những gì xa xưa ấy

Tìm chút bình yên nơi nào ta đã có

Với gió Lào cát trắng với mẹ cha..."

( trích „ Nơi ấy ngày xưa" )

có hình ảnh người mẹ và người cha được khắc họa sâu sắc với một tấm lòng bao la

„ Con xa quê hương từ thủa mới lớn khôn

Mười mấy năm phưu lạc phương trời

Vẫn giữ trong tim tình yêu cha vời vợi

Và những nồng nàn trên dáng mẹ liêu xiêu „

( trích „ Sóng quê hương „)

có hình tượng một người „ Anh" thật đặc biệt đã được chị miêu tả bằng một nỗi đau ngọt ngào và đôi khi cũng thật mâu thuẫn trong cuộc sống nội tâm đầy phức tạp của chị !

„ Phố biển chiều nay sao cứ mãi liêu xiêu

Em chắt chiu nâng niu từng lặng lẽ

Chợt thấy mình như hồi xưa còn trẻ

Cứ miệt mài đuổi bắt những yêu thương „

( trích „ Cổ tích Lọ Lem „ )

Chị gửi cả hình bóng người con gái của mình vào trong những vần thơ   vẫn tự soi mình trong đó. Có lúc chị thấy một tôi yếu đuối đa đoan và mong manh như ngọn cỏ có lúc lại rất mãnh liệt và quyết đoán...

„ Không có anh em vẫn sẽ là em

Vẫn là Lọ Lem với bao điều chân thật

Vẫn dâng cho đời những lời yêu thương nhất

Dù tháng ngày như nắng ngọt mưa cay „

( trích" Ngày không anh")

Có người nói thơ Hoàng Yến Anh thơm mùi sữa mẹ người khác thì lại nói thơ chị thấm đậm những nỗi buồn. Còn tôi tôi thấy thơ Hoàng Yến Anh mang nặng chữ tình. Cái tình ấy đối với chị không hẳn là tình yêu lứa đôi tình yêu quê hương xứ sở....mà ẩn đằng sau nó là một cái tình với một chiều sâu không giới hạn. Với „ Hương Tình Yêu „ Hoàng Yến Anh muốn chia sẻ những khoảnh khắc yêu thương và những nỗi niềm tê tái tới tất cả những ai đã đang và sẽ chấp cánh cùng những vần thơ của chị.

     

Vâng ! Mãi mãi tình yêu luôn là một điều kì diệu nó có thể đến và ra đi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi để lại trong lòng mỗi người những cảm xúc khó mờ phai. Hãy biết nâng niu gìn giữ để hạnh phúc mãi bền lâu và để hương tình yêu của bạn luôn sống mãi cùng thời gian. Và đó cũng là lời nhắn gửi của „ Hương Tình Yêu" ! "

Hoàng Yến Anh


Người ấy

Người ấy

Không gọi điện mỗi đêm ru em từng giấc ngủ

Như ngày xưa anh đã làm

Người ấy

Không hát cho em nghe những bản tình ca say đắm những làn hương

Như ngày xưa anh đã làm

Người ấy

Không gửi cho em chiếc khăn gió ấm kẹp những nhớ thương

Như ngày xưa anh đã làm

Người ấy

Không tặng em những bông hồng thắm đỏ những vết son

Như ngày xưa anh đã làm

Nhưng người ấy

đã đến bên em khi em khóc

đã ở bên em khi em cười

Và cũng người ấy

đã lặng lẽ siết chặt bàn tay em

khi anh vô tình đề mất

Và chẳng bao giờ

bỏ em lại

như anh.......

Bước ngược

Rồi cuối cùng mình cũng chia tay

Anh đi về một phương

Nơi không còn em đứng đợi

Nơi không còn những buổi chiều hò hẹn

Và những ngày hai đứa chung đôi

Rồi cuối cùng mình cũng lạc mất nhau

Dấu nhớ thương xưa chưa dành cho ai khác

Dẫu chưa một lần em - anh cùng bật thốt

Mình chẳng còn yêu nhau...

Ta chẳng thể nào thuộc mãi về nhau

Nẻo đường ngược xuôi ai còn ai mất

Anh hãy cứ bước về nơi tình yêu có thật

Em đau một lần rồi cũng chóng nguôi thôi

Rồi cuối cùng mình cũng để nụ hôn

rơi !!!

Hoàng Yến Anh
HÃY CHÚC MỪNG CHO TẬP THƠ ĐẦU TAY CỦA HOÀNG YẾN ANH!!!

More...

TÌNH NÚI VỚI BIỂN

By Lê Công:

I. NHỮNG CÂU THƠ LÀM TRÊN SÓNG 


Ảnh Lê Công chộp (xin bí mật)
       Vừa đặt chân đến thành phố Biển một cơn mưa trút xuống làm mát dịu cả không gian đất trời. Đã nhiều lần đến với Vũng Tàu nhưng hôm nay biển đối với chúng tôi như có bao điều mới lạ. Những con đường thẳng tắp hai chiều nhựa láng bóng dẫn chúng tôi về trung tâm thành phố. Một thành phố tràn trề sức sống đang vươn lên tầm cao mới. Đêm đầu tiên chúng tôi được được đi một vòng quanh thành phố để chiêm ngưỡng vẽ đẹp của thành phố biển về đêm. 
                                  Đêm trên biển nghìn sao nheo mắt nhìn nhau
                                  Thì thầm về anh và sóng dạt dào
...(Ngọc Hiền)

         Buổi sáng đầu tiên ở Vũng Tàu đoàn chúng tôi đã tổ chức đi tham quan Bạch Dinh nơi thực dân Pháp bắt nhà vua Thành Thái an trí từ năm 1900 -1908. Sau đó là toà Khâm sứ. Ngày nay di tích lịch sử Bạch Dinh dùng làm bảo tàng và là nơi cho du khách tham quan. Trần Quang Ngân đã cảm xúc:
                                 Toà lâu đài màu trắng
                                               nhìn ra đoàn tàu ngoài khơi
                                Lạnh lùng điện ngọc 
                                Sóng ru người bằng câu hát
                                Sóng ru người bằng cuộc tình 
                                Sóng gào thét giữa đêm thâu
                                Giang sơn đánh thức những đêm dài không ngủ.

              Hoàng Ngọc Châu thì nghiêng về tình yêu lứa đôi: 
                                Những bông hoa cẩn đùa vui cùng gió
                                Anh dìu em đi trên đường Thuỳ Vân
                                Biển tượng đẹp của trăng vờn mây rũ
                                Để hai ta như thoát nẽo đường trần...

             Hay:
                                Con đường dài dịu mát mùa thu
                                Hơi thở đêm nồng nàn vị biển
                                Mai xa rồi vẫn gởi lòng thầm hẹn
                                Hồn dâng đầy nhịp sóng hoá lời ru
/.

              Thế đấy. Không hiểu con đường Thuỳ Vân đã làm xao động tâm hồn VNS Vũng Tàu hay tỉnh bạn thế nào nhưng với chúng tôi những người con của núi rừng về với biển thật là dạt dào cảm xúc. Trần Sĩ Thứ vốn là một nhà quản lý làm thơ. Anh đã xuất bản 4 tập thơ. Lần này anh về với Vũng Tàu để chiêm nghiệm  về đời về thơ. 
              
                    Sao thế? Cực đoan!
                                 Nắng vàng chặt khúc
                                 Để ta thổn thức
                                 Bước vào trang thơ
...
              Và Biển đã mang đến cho anh:
                                  Biển chồm sóng bạc
                                  Lạc vào trang thơ
.

              Người ta  nói rằng "đất cũ đãi người mới". Điều đó rất đúng với văn nghệ sĩ. Chu Bá Nam nhà văn của Chốn sương mù về Vũng tàu  khi ngủ dậy trong tâm hồn đã bừng thức một ý thơ: 
                                 Xưa như trái đất cũ như mặt trời
                                 Ấy là nơi ta sinh ra hay nơi ta đang ở
                                  Quen thân như vân não chỉ tay
                                  Trong căn phòng mới ở Vũng Tàu đêm nay
                                  Ta tự hỏi:"Mặt trời mọc từ đâu?"
                                  Ơ hay/Có gì mới đến với ta đây
                                   Hởi những con đường mòn của não
/.

               Nhà văn kể lại rằng thuở nhỏ khi nhà văn đi sơ tán ở trong một ngôi nhà cạnh sườn núi. Khi ngủ dậy anh cứ nghĩ mặt trời mọc ở phía trước nhà. Chủ nhà bảo phía sau nhà nhưng anh cứ cãi. Sau này anh mới biết ngôi nhà nơi anh sơ tán không quay về hướng đông như ở dưới xuôi. Về với Nhà sáng tác Vũng Tàu anh cũng gặp lại cảnh tượng hồi nhỏ vỉ ngôi nhà này có hông ở phía mặt trời mọc. Bài thơ muốn nhắc nhỡ bạn đọc rằng: Chúng ta không nên giữ nguyên lối mòn đã cũ rích. Khi giữa thời buổi kinh tế thị trường mọi sự thay đỗi đến chóng mặt. Nếu ta không bắt kịp với thời cuộc thì ta sẽ bị bỏ lại phía sau... 
         Lê Công về đây để hoàn thành tập truyện ngắn nhưg với sự hùng vĩ của Biển tâm hồn cũng trào dậy bao cảm xúc:  Nơi anh đến biển  ầm ào tiếng sóng
Cơn bão nào vừa đổ vào đây
Gió biển tan trong triệu sóng bạc màu
Đàn hải âu chấp chới ngàn cánh bạc
Và khi biển đã bình yên:
Nơi anh đến biển xe ra một nửa
Sóng lặng thầm biền hát gió êm ru
Anh như con tàu đạp sóng về bánh lái
Vượt trùng dương năm tháng chẳng mỏi mòn...
Vũng Tàu đã để lại trong tâm hồn chúng tôi những kỷ niệm khó quên. ...               
   II. TÌNH NÚI VỚI BIỂN:


Múa hát chào mừng

More...

THÁM HIỂM LANG BIAN (Tiếp)

By Lê Công:

CAO NGUYÊN LANG BI-AN

Preview

chân trời hướng Bắc dãy núi Lang Bi-an sừng sững hiện ra tạo hậu cảnh cho thành phố Đà Lạt với hai đỉnh núi cao 2.167m và 2.154m. Dưới chân núi là xã Lát và huyện lỵ huyện Lạc Dương.

More...

Tưởng nhớ nhà thơ Trần Hòa Bình

By Lê Công:

16/12/2008 tới là tròn 4 tháng nhà Thơ Trần Hòa Bình ra đi vào cõi Vĩnh Hằng. dù vậy đâu đây những dòng thơ anh vẫn âm vang trong tâm hồn các bạn đọc yêu mến nhà thơ tài hoa bạc mệnh này.  

Sinh năm 1956 tại Hà Tây Trần Hòa Bình là người đàn ông đa tài. Anh viết báo làm thơ vẽ giảng dạy và còn được biết đến như một chuyên gia tâm lý sâu sắc và hóm hỉnh với những lời gỡ rối tâm tình giúp độc giả. Dù rong chơi như một gã tài tử ở nhiều lĩnh vực nhưng chỉ với Thêm một Trần Hòa Bình ghi tên anh như một thi sĩ tài hoa trên thi đàn Việt Nam đương đại.

Trần Hòa Bình gọi Thêm một là bài thơ "giời cho". Trong một cuộc phỏng vấn anh từng tâm sự: "Tôi rời giảng đường vào một buổi sáng đang thênh thênh trên con đường quen thuộc trở về nhà thì có một chiếc lá vàng thật đẹp rơi trúng đầu. Tôi ngẩng lên và sững sờ trước một vòm trời với những rặng cây lúc chuyển mùa. Trời ạ mùa thu đến thật rồi mà sao mình chẳng biết! "Thêm một chiếc lá rụng/ Thế là thành mùa thu" - câu thơ đầu tiên bật ngay ra trong đầu cùng lúc hình thành một cái tứ". Nhưng quả táo không làm nên Newton chiếc lá vàng sẽ không làm nên Thêm một nếu nó không rơi vào đôi mắt đa tình và trái tim giàu rung cảm của thi nhân.

Trong cuộc sống riêng dù đa đoan và nhiều nỗi đoạn trường nhưng Trần Hòa Bình giành được nhiều tình yêu từ bạn đọc những người phụ nữ và nhiều lứa sinh viên tại Học viện Báo chí Tuyên truyền (Hà Nội). Mới bước qua tuổi ngũ thập nhà thơ đa tài người đàn ông giàu tình yêu còn nhiều dự định dang dở với sự nghiệp với gia đình nhưng trời đã gọi "thêm một chiếc lá rụng" dù chiếc lá ấy hãy còn xanh và còn tràn đầy sức sáng tạo.


Đây bài thơ Thêm một của anh:
 

thơ Trần Hòa Bình

Thêm một

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu.
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết.

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một - lắm điều hay.
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một - phiền toái thay!

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi.
Nhưng thêm chút lầm lì
Thế nào em cũng khóc.

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở.
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi.

Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn.
Thêm một đêm trăng tàn
Lại thấy mình đang khuyết.

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay.

Trần Hòa Bình


  • Visit Hoàng Yến Nhi

    Chi Thao Ngoc cho em hoi chi sinh nam bao nhieu.EM dang lam bai van ve cac nha van o Quang Ninh nhung khong tim thay nam sinh cua chi.Chi lam on cho em biet duoc khong ?

  • More...

    MỘT SỐ HÌNH HỘI NGỘ

    By Lê Công:

    MỘT SỐ HÌNH HỘI NGỘ
    Tôi có may mắn được vào học Lớp Viết văn Nguyễn Du khóa V. Tôi không ngờ sau đó Trường sát nhập vào Đại học Văn Hóa với cái tên Khoa Sáng tác Lý luận phê bình...Ai cũng có một mái trường một lớp học để mà thương mà nhớ. Tôi cũng có một lớp học và nhân Kỷ niệm 30 năm thành lập trường tôi mạo muội post lên những hình ảnh này để các bạn gần xa chia sẻ. Đồng thời biết thêm xuất thân của một số nhà văn nhà báo! Nhưng nay trường ĐH viết văn Nguyễn Du không cò nữa!!!

    Lớp viết văn cuối cùng của Đại học viết văn Nguyễn Du khóa V (1993-1997)

    Một cuộc Picnic tại Chùa Đồng -Yên Tử năm 1997

    Gặp lại sau 12 năm. Nhiều học viên đã trở thành Nhà báo nhà văn: Trái qua phải:(Nhà báo- Nhà thơ Đặng Thanh Hương (Báo Lao Động &Xã hội) NB Thu Ngần  NB Nguyễn Hòa Bình NB Nguyễn Quyến (Báo Cảnh sát toàn cầu) NB Bích Ngọc (Báo Nhi Đồng) NB LC (TC Lang Bian) NB Dạ Ngân (Báo Văn Nghệ) NB nhà thơ Quang Hải (Vietnam.net)


    Gặp mặt mà như một cuộc họp báo.
    (Nhà văn Nguyễn Phúc Lộc Thành nâng ly chúc các nhà báo từng là học viên của lớp)

    Nhà báo nhà văn Vũ Đảm (đeo kính-hàng bên trái) hiện là Phó TBT tạp chí Nhà văn. Nhà báo nhà phê bình Văn học chu Thị Thơm (bên phải) Báo Giáo dục Thời Đại



    Trái qua phải: nhà báo nhà thơ Nguyễn Quyến ( Báo Cảnh sát toàn cầu);  LC; nhà báo Nguyễn Đình Phong ( báo Nông thôn ngày nay)



    Nhà báo Trần Quang Hải ( Việt Nam net) và nhà thơ Nguyễn Quyến



    Nhà báo nhà văn  Nguyễn Hòa Bình (đang gắp)( Việt Nam net); Nhà báo nhà văn Hoàng Gia Minh (bên phải - đang nhìn) (Báo Quân Đội Nhân dân)




    Hàng ngồi bên trái:  Ngươi đầu tiên là nhà văn nhà báo Hiền Anh ( -quàng khăn sọc áo đen-Báo Sức khỏe và Đời  sống); Ngồi cạnh  là nhà báo Bích Ngọc nhìn nghiêng khăn sọc đỏ ( báo Nhi Đồng).




    Nhà văn nhà báo Dạ Ngân ( Báo Văn Nghệ -Hội Nhà văn Việt Nam) và nhà báo nhà thơ Đặng Thị Thanh Hương -bên phải ( báo Gia đình và Xã hội)
    (Em đang gắp sao lại nắm đầu em!)



    Nhà báo Hoàng Gia Minh ( báo QĐ ND) mặc áo da đen. Ngồi cạnh đội mũ trắng  là nhà báo  nhà văn Dạ Ngân ( lớp trưởng)-trước là BTV văn xuôi báo Văn Nghệ.
    Lớp còn có một số nhà báo không có trong ảnh: Nguyễn Thị Hằng ( Truyền hình KTS) Lương Ngọc An ( báo Văn Nghệ) Vũ Thu Huế ( báo Gia Lai) Nguyễn Ngọc Phú ( TBT tạp chí Hồng Lĩnh) Nguyễn Trường ( NXB Thanh Niên) Đặng Vương Hạnh ( báo Tiền Phong) Lê Thu Thùy Nguyễn Tường Vân và Bùi Mai Hạnh.

    Sau đây trích đăng một truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Phú

    Lão Ngư



    Câu chuyện giống như một huyền thoại thời nay lẫn lộn hơi nước mắm bốc ra từ chân lông lão già đánh cá tứ cố vô thân chiếc áo rằn ri của gã thuỷ quân lục chiến chết chìm với bông hoa muống biển màu máu trên mồ cá heo... Những chi tiết lạ thương của đời sống biển khơi tạo ra sức lôi cuốn người đọc sẵn sàng tin vào huyền thoại mang nội dung "thuyết giáo" rõ rệt về tình người chung thuỷ này.

    Không ai biết tung tích lão Ngư. Nghe đồn rằng: Một sớm nọ ông bõ già của nhà thờ xứ làng vạn chài ra mở cửa thì nghe thấy tiếng trẻ khóc oa oa từ chiếc thúng đặt ở bậc tam cấp lên xuống của nhà thờ. Đứa bé đỏ hỏn được bọc trong miếng tã lót làm bằng thứ vải buồm; thứ vải được nhuộm rất nhiều lần nước củ nâu. Từ đó cha xứ giao cho ông Bõ chăm sóc đứa bé. Những khi đói sữa đang khóc bằn bặt hễ nghe tiếng hát thánh ca của nhà thờ là nó im bặt mở đôi mắt tròn thao láo hai vành tai nhỏ xíu giật giật cái miệng chúm chím như đang bập vào một bầu vú vô hình nào đó trước mặt. Lên ba tuổi thằng Ngư - tên đứa bé được một gia đình ở xóm vạn chài hiếm con xin về nuôi và trở thành người nổi tiếng về duyên "sát cá". Đánh cá cũng như đánh bạc. Ngoài thông thạo nghề biển còn có cái duyên cái vận. Những người không có cái duyên ấy người ta gọi là Trâu Bạc. Hễ Trâu Bạc đi xuống thuyền ai là thuyền đó làm ăn không nên nỗi gì. Đánh lưới thì lưới rách. Thả neo thì neo rê. Rồi gió bão gãy buồm trật lái. Trăm sự cố đôi khi ngẫu nhiên đều gán cho Trâu Bạc. Vì thế phần lớn các tên cá đều mang tên thú trên bờ trên rừng như: Cá voi cá bò cá sư tử biển cá mập cá chó (hải cẩu) cá chim cá kiến cá heo cá chuồn cá dơi cá ó... nhưng tuyệt nhiên không có cá trâu.

    Lão Ngư quanh năm đánh độc chiếc quần đùi may bằng vải buồm đóng từng lớp muối cứng queo đi đứng sột soạt. Những ngày đông lạnh buốt lão chống rét bằng nước mắm cốt nấu bằng mắm cá cơm; nước cứ sánh óng ánh như mật ong chỉ rơi ra vài giọt cách hàng chục mét trong gió thoảng người ta đã biết. Lão Ngư có thể ngồi bất động hàng tiếng đồng hồ thu lu như một con thú rình mồi trên be thuyền trong cái rét như cắt da cắt thị để săn cá ngừa giữa mùa giêng hai. Cá ngừa thịt thơm phức béo ngậy như chim cu gáy trên đồng. Từ tấm thân cởi trần đỏ au của lão hơi nước mắm cốt bốc ra ở chân lông kẽ tóc thành làn sương cũng có màu nâu sóng sánh tưởng có thể xắn ra từng miếng được. Nhưng hễ lão khoác chăn bông áo ấm vào là nhức đầu sổ mũi liền. Cái thú ăn của lão cũng khác. Suốt đời lão chỉ chén mỗi món gỏi cá hễ ăn những thứ được đun sôi nấu chín là cái dạ dày của lão sôi lên ùng ục. Lão thường hay chọn cá trích cá lầm làm gỏi. Lưỡi dao thép của lão sắc ngọt mỏng như lá lúa khéo léo lách dọc thân cá còn anh ánh màu gỉ đồng được đem ướp với đủ thứ gia vị bóp với tái chanh bằng đôi bàn tay sứt sẹo có những ngón cước ăn sâu vào những vòng ngấn như chiếc nhẫn nhưng hễ bàn tay người khác nhúng vào gỏi cá của lão là lão bị rối loạn tiêu hoá liền. Còn uống ngoài rượu lão chỉ quen dùng cái nước khe "Hảo Hảo" chắt từ ruột đá núi Nam Giới do một thầy địa lý người Tàu tìm ra. Gia tài đi biển của lão gói trọn trong chiếc giương rỗng hình vuông trong đó chia ra nhiều ngăn nhiều ô lớp trên lớp dưới như chiếc tủ của ông thầy đựng thuốc Bắc: Ô đựng cước từ loại số 1 mảnh như sợi chỉ đến loại cước số 12 (đường kính đến 12mm) dùng để câu cá tạ trở lên; ô đựng đủ thứ lưỡi câu to nhỏ khác nhau; ô đựng các loại hòn chì các loại rường câu và những chiếc ống câu được tiện từ những thân tre rỗng mà già ngả sang màu nâu bóng. Dù nhắm mắt lại hay trong đêm tối mò lão vẫn có thể lấy đúng ngư cụ mà mình cần dùng. Chiếc rương gỗ của lão không biết được đóng bằng gỗ gì mà vừa nhẹ có thể khoác bên người như chiếc tay nải màu chàm của người miền núi vừa bền không mối mọt không bị nước mặn ăn mòn. Gặp nước gỗ nở ra khít lại các mối ngàm làm thành chiếc phao cứu sinh nổi bồng bềnh sẵn dây khoác vào vai người thì đố sóng đánh bật ra được; khi cần đặt xuống thành chiếc ghế vuông chằn chặn ngồi câu thoải mái lại tiện lấy ngư cụ.

    Lão sống một mình. Ngôi nhà nhỏ của lão giống như một bảo tàng thu gọn. Trên tường lão treo nhiều hiện vật lạ mắt mà chủ yếu là đồ của người chết. Là con "sói biển" kỳ cựu nhất của cửa lạch này lão Ngư còn có một cái nghề làm tự nguyện khác đó là khâm liệm xác những người chết biển. Chết biển tội lắm chim tha cá rỉa dị dạng méo mó "ba chìm bảy nổi chín lênh đênh". Khi có thuyền vớt được xác người chết dân làng bao giờ cũng nhờ lão. Họ bảo: Lão mát tay lắm mà. Chỉ cần một chai rượu ngang vừa uống vừa xát tay vào ngực cho ấm người là lão lo chu đáo từ việc tắm rửa bằng nước ngũ vị đến việc chải lại mái tóc cho những người đàn bà xấu số. Nhà lão treo những chiếc batoong cái áo bađơxuy dạ chiếc mũ phớt chắc là của chủ Tây từ hồi trước "cách mạng" được lão đưa tiễn về thế giới bên kia nhưng lão chưa bao giờ sử dụng. "Để ngắm thôi mà nhưng đồ Tây nó tốt thật chừng ấy năm rồi đố mà chưa hỏng!". Đến thời đánh Pháp lão có thêm chiếc quần màu cứt ngựa có cái túi bắt gà to tướng của lính đồn đóng trên núi Nam Giới. Hồi chống Mỹ có chiếc tàu biệt kích mắc cạn ở hòn đá rùa ngoài mũi lố. Bọn người nhái vội vàng bơi ra tàu lớn và điện cho máy bay ở hạm đội ngoài khơi thả bom đánh chìm. Lão Ngư nghe tin uống liền mấy tô nước mắm cốt xung phong lặn xuống tháo gỡ những thiết bị hiện đại trên tàu mặc cho bom nổ tứ phía dưới sự yểm trợ của bộ đội phòng không bờ biển. Chiến công của lão được đưa lên đài báo. Chiến tranh càng ác liệt. Chúng thả thuỷ lôi dày đặc; ngày nào cũng có người chết biển trôi vào. Trên tường nhà lão lại có thêm chiếc mũ tai bèo đôi ống nhòm. Rồi những trận thuỷ chiến xảy ra trên biển. Nhà lão có thêm chiếc áo rằn ri chiếc đồng hồ dạ quang mặt màu hồng bốn kính nặng chình chịch đeo xái cả tay không thấm nước của bọn thuỷ quân lục chiến. Xác nào lão cũng làm chu đáo không kể phe ta hay phe địch. Thôi thì "nghĩa tử là nghĩa tận" "sống khôn thác thiêng" lạy người ba lạy phù hộ cho dân biển làm ăn may mắn đừng có chiến tranh liên miên là được rồi. Sống là người còn chết thành "ngài" cả thôi.

    Bạn thân của lão là con cá heo sứt mép đã cứu lão thoát chết trong một trận bão. Theo cái lệ đã thành quen những khi thuyền lão được cá bao giờ lão cũng lấy cái tù và làm bằng vỏ ốc thổi "oa oa" trong gió. Con cá heo có tật này ít khi săn được mồi nổi lên be thuyền và được lão đổ vào miệng từng bát cá con. Bởi lão Ngư là tay tài công kỳ cựu có nhiều kinh nghiệm dân gian đánh bắt cá nên những ngư phủ trên thuyền phải chiều theo ý lão. Những lần "tháo gió" lão đã trổ hết tài của mình khéo léo đưa thuyền vào cửa lạch. Lão bảo: "Những nạm gió "chìa vôi" ấy thấm gì?". Nhưng cứ giữ mãi cái thói quen cho cá heo ăn mồi ấy đám ngư phủ nhiều khi cũng xót ruột. Những tiếng rì rầm bàn tán những ánh mắt lấm lét liếc ngang liếc dọc. Lão không để ý. Những tiếng bấc tiếng chì nói nhau nặng nhẹ trong thuyền. Lão không hèm chấp. Một hôm sau khi cho lão uống rượu say nằm mê mệt bên bánh lái con thuyền một người trong đám ngư phủ lấy tù và rúc lên. Con cá heo quẫy đuôi bơi lượn quanh thuyền mấy vòng. Hình như nó cũng nhận ra điều gì khác thường; nhưng vì đói mồi vội há miệng thì một bát vôi tôi to tướng rót vào cổ họng nó. Nước biển sôi lên ùng ục. Con cá heo rú lên mấy tiếng ghê rợn vì bị bỏng nặng. Lão Ngư tỉnh rượu chồm dậy hất con người độc ác đó xuống biển. Sau mọi người can ngăn mãi lão mới cho vớt lên và đuổi thẳng lên bờ. "Biển không dung nạp loại người ấy cho nó đi biển trước sau gì rồi thuyền cũng bị nạn" - lão bảo thế! Từ đó dù lão có khản cổ gọi tù và con cá heo không bao giờ xuất hiện nữa. Bấy giờ bạn của lão còn lại là một ông già đóng quan tài trong làng. Lão bảo:

    - Nhìn cái gió này mây này trăng tán này là sắp mùa bão đấy ông chuẩn bị gỗ đi là vừa. Chiều dài thì cứ ước lượng gần giống nhau còn chiều ngang phải đóng cái to cái nhỏ vì nhiều xác ngâm nước trương phình lên.

    Nhiều lần hai ông lão bần thần ngồi uống rượu vừa ngắm đám trai làng lực lưỡng như đang đo đếm tính toán gì đấy. "Lại sắp có gió nhà Chắt Bảy rồi". Cái đận ấy vào dịp này nhà "Chắt Bảy" bị trúng gió chết cả thuyền. Một mình lão xắn tay lo liệu. Vì vậy đám trai làng thường đến hỏi lão cái lịch thời tiết đặc biệt chỉ có lão mới biết. Cái lịch được lập ra bằng những ngày giỗ trong làng.

    Không biết lão Ngư có của hồi môn gì. Họ đồn rằng: Lão có nhiều vàng lắm vàng đồ trang sức của những người chết biển. Nhưng chắc chắn là lão có của vì thuyền lão bao giờ cũng gặp may. Hôm ấy lão đang uống rượu với gỏi cá cùng ông già đóng quan tài thì nghe tin ngoài mũi Gò đang chuẩn bị xả thịt mọt con cá heo để bán cho dân câu cá mập. Lão vội sấp ngửa chạy ra. Trời ơi con cá heo sứt mép của lão. Lão rẽ đám đông bước vào. Tiếng bàn tán thì thầm sau lưng lão. Mấy tay buôn cá vội nâng giá khi biết con cá heo ấy là người bạn thân thiết của lão. Giá được tăng vùn vụt. Lão Ngư lấy cái túi da cá mập ném xuống trước mặt mấy gã buôn cá:

    - Gia tài của tao chỉ có từng ấy. Chúng mày để lại con cá cho tao còn tất cả của cải trong túi này cho chúng mày tất!

    Lão đổ ra mọi người trố mắt nhìn những lá vàng nhãn hiệu "Kim Thành" loé lên trong ánh chiều vàng vọt tuyệt nhiên không thấy một vật trang sức nào của con người như vòng vàng dây chuyền nhẫn vàng. Chưa bao giờ ông lão đóng quan tài lại đóng một chiếc hòm to và kỳ công đến thế. Ông biếu không cho lão Ngư chôn con cá ở dưới chân núi Nam Giới.

    ... Tôi là người làm công tác bảo tàng khi đi tìm hiện vật nghe tin đến xóm vạn chài thì lão Ngư đã thành người thiên cổ. Khi lão mất ông già đóng quan tài chôn lão Ngư cạnh bên mộ con cá. Trên ngôi mộ của lão có tấm bia đá hình cây thánh giá. Nghe nói trong cơn hấp hối mặc dù lão là người ngoại đạo mọi người trong làng lại được nghe ngắt quãng nhưng rõ ràng là lão đang đọc kinh. Đây là lần đầu tiên trong đời lão đọc bài kinh bổn mà không biết lão đã học bao giờ với hai tiếng "amen" sau cùng nhoà đi trong nước mắt của mọi người. Khi tôi đến thăm mộ lão Ngư thì thật kỳ lạ: Những dây muống biển bên mộ con cá heo vắt ngang quấn lấy cây thánh giá trên mộ lão nở hoa rực rỡ. Bên những chùm hoa tím ánh lên một bông hoa đỏ như máu; và tôi nghe đâu đây tiếng người đọc kinh rì rầm trong tiếng đất tiếng biển...

    More...