TÔI LÀ THẰNG KHÚNG

By Lê Công:

TÔI LÀ THẰNG KHÚNG

Truyện ngắn vui

Không có ai đến nhà Khúng.  Trong cuộc đời ít nhất hắn còn có một người em là tôi để tâm sự. "Mày biết đó Sơn ạ tao phải đẻ ra một cái gì đó. Không vẽ thì tao phải làm thơ. Trong con người tao lúc nào cũng cứ như có quả bom nổ chậm!". Tôi im lặng không noí gì. Khúng bỗng noí lớn:

-Thằng Sơn tao nói cho mà biết. Sinh thời Phùng Điểu còn nể mặt tao!

Sung luôn tự cho mình là kẻ có tài năng. Ít nhất trong một tháng về Nha Trang hắn cũng làm được một tập thơ về thành phố biển. 
         -"Mày thấy thơ  tao không? Giàu hình tượng và rất sinh động!" 

More...

PHÍA SAU NỖI BUỒN- Truyện ngắn của Lê Công

By Lê Công:

 

PHÍA SAU NỖI BUỒN
Truyện  ngắn của Lê Công

      Thế là Vĩnh đã chết. Tôi nhận được tin qua Thanh Mai. Vĩnh chết vì u não. Các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đã mổ chắt nước ra bằng một cái ống gắn sau ót. U nằm sâu vào giữa hai bán cầu não nên không dao kéo nào đụng vào được. Gia đình Vĩnh yêu cầu chuyển ra vừa ra đến Hà Nội thì Vĩnh chết lúc mười giờ tối qua. Thanh Mai bảo: "Anh có thể hoãn chuyến đi Nhật vài ngày sáng mai đến Bộ đi đưa tang anh ấy được không?".

            Sự việc bất ngờ này khiến tôi không thể không suy nghĩ. Vĩnh vừa là đồng nghiệp vừa là bạn của tôi gần hai mươi năm nay. Bây giờ  Vĩnh đã ra đi tôi mới có dịp nhìn lại quá khứ bởi vì cho đến hôm qua tôi vẫn như một con thiêu thân dẫm đạp lên Vĩnh để tiến về phía trước phía danh vọng cao sang và nữ thần ái tình.

            Nhiều lúc tôi thầm nghĩ: "Quái lạ cái số phận làm sao thằng Vĩnh cùng học với mình một lớp lại về cùng một cơ quan rồi ở đúng một phòng thí nghiệm. Tại sao hắn cứ đeo bám mình để đến nông nỗi này".

            "Mình sẽ hoãn chuyến bay". Tôi nghĩ ngợi: "Mình không hoãn thì thiên hạ sẽ coi mình là thằng sống tồi không có tình bạn bè đồng nghiệp".

            Tôi mặc comple thắt cà vạt rồi đi ra phố. Bước chân tôi vô định. Thật không ngờ hơn nửa đời người mới có một lần mất phương hướng. Ma đưa lối quỷ dẫn đường tôi đến đúng con đường hai mươi năm trước tôi đã cùng Vĩnh Mai dạo chơi. Cũng mùa hoa sữa nở. Hương hoa sữa thơm ngào ngạt ven hồ. Vĩnh trèo lên cây bẻ một cành cho Mai một cành cho tôi. Chúng tôi ngồi nghỉ bên hồ Thuyền Quang. Lúc nào Thanh Mai cũng chen ngồi giữa. Tôi bảo Vĩnh đọc bài thơ nghe. Chẳng phải tôi thích thơ Vĩnh mà chính tôi hay trêu chọc cậu ta là Mai-a-Vĩnh. Bình thường thì Vĩnh không đọc nhưng hôm đó chẳng hiểu để làm vui hay lấy lòng Mai mà cậu lên giọng hùng hồn:

            "Buổi sáng hôm nay đẹp tuyệt trần

            Anh nắm tay em em lặng thinh..."

            Thanh Mai cười ngặt nghẽo rồi đấm thùm thụp vào lưng Vĩnh: "Cầm tay em nào rồi thì khai đi?".

            Ra trường đời tôi suôn sẻ hơn Vĩnh. Tôi được một Viện lớn ở miền Nam nhận vào làm việc ngay. Vĩnh phải mất ba năm nghĩa vụ quân sự rồi mới về Viện làm ở phòng quản lý mãi mới chuyển qua chuyên môn. Vĩnh bảo "Tớ thích về cơ quan khoa học vì tớ nghĩ đây là môi trường trong sáng nhất". Vĩnh còn xin cho Thanh Mai sau ba năm không tìm được việc cùng về Viện một thể.

            Ngày ấy tuy cùng tuổi nhưng Vĩnh chững chạc hơn tôi. Vĩnh cho là may mắn được về công tác với tôi với Thanh Mai. "Cơ duyên của chúng mình đấy Thắng ạ!". Vĩnh bảo. Tôi nghĩ khác. Tôi là kẻ ghen tị bậc nhất thế giới. Nhận biết được lỗi lầm mà sửa chữa cũng là điều tốt. Nhưng tôi là kẻ ích kỷ không bao giờ cho mình có lỗi để rồi lỗi lầm cứ chồng chất.

            Tôi là kẻ không có tình yêu. Ngay từ hồi sinh viên tôi không yêu Thanh Mai. Tôi đi tán lăng nhăng hết chỗ này đến chỗ nọ thích cô này mái tóc cô kia cái lúm đồng tiền để tối về chẳng biết mình yêu ai. Cho đến khi Thanh Mai đã yêu Vĩnh rồi thì tôi mới cuống cuồng lên chạy maratong cũng không còn kịp nữa. Tôi đã ghét Vĩnh như ghét kẻ thù. Từ dáng đi giọng nói cho đến nụ cười của Vĩnh mà trước đây rất đỗi mến thương thì bây giờ tôi thấy sao mà đáng ghét. Tôi có thể phân tích ra những nét đồi bại trong các cử chỉ của Vĩnh. Rồi Vĩnh vượt xa tôi về học tập khiến sự đố kỵ của tôi vượt qua tầm kiểm soát của lý trí. Chính vì vậy Vĩnh mừng bao nhiêu khi được về công tác với tôi tôi càng phải dè chừng bấy nhiêu.

            Thanh Mai nói: "Em muốn không bao giờ lấy chồng để ba chúng mình mãi mãi chơi với nhau". Câu nói đó đã làm tôi suy luận: "Vậy là Thanh Mai không yêu Vĩnh". Đó là sai lầm lớn của tôi khi nhìn nhận một vấn đề. Hỡi tất cả các mỹ nhân hãy đừng làm đàn ông hy vọng bởi đó là chiến tranh là đổ máu là chết chóc dù không có tiếng súng.
 

Vĩnh về Viện chậm nhưng nhờ có kiến thức vững từ đại học nên đọc tài liệu nhanh. Vĩnh đưa ra nhiều cải tiến khiến tôi khâm phục. Khi về cùng phòng thí nghiệm với tôi Vĩnh đã hoàn thành xuất sắc đề tài. Ở đời ai có tài thì đã tài rồi chứ không phải đợi đến học hành đào tạo. Vĩnh là một trường hợp. Hắn có tài từ hồi học phổ thông. Hồi ấy quê tôi còn nghèo khổ.  Tôi thấy nhà Vĩnh chỉ ăn độc có cháo tấm nấu với rau lang. Thế mà năm nào Vĩnh cũng học xuất sắc. Dân làng gọi hắn là thần đồng. Tôi học chẳng kém gì hắn nhưng tôi "cần cù bù thông minh". Chỉ có từng ấy mà đến bây giờ tôi mới nhận ra thì Vĩnh đã chết.

            Ba năm ở Viện mà tôi chẳng làm được trò trống gì. Sáu tháng về Viện Vĩnh đăng ký hẳn một đề tài cấp Nhà nước. Mới đầu tôi cho Vĩnh là thằng chơi trội. Bây giờ tôi mới biết khoa học cũng phải dũng cảm dám nghĩ dám làm. Đã gọi là thí nghiệm cơ mà. Tại sao lúc nào tôi cũng đòi hỏi một quy trình tuyệt đối. Tôi liền gặp Ban giám đốc phản bác đề tài của Vĩnh. Nào ngờ nhiều vị lãnh đạo cũng dốt gặp "quân sư mặt mo" thế là không cần hỏi ý kiến ai khác cắt luôn đề tài của Vĩnh...

            Tôi đã đến cổng Bộ chúng tôi. Viện trưởng N. Viện phó P. và các đồng nghiệp của Vĩnh cũng đã đến. Trong sân ồn ào những lời hỏi han kể lể về cái chết của Vĩnh. Những lời tiếc nuối cho Vĩnh một phó tiến sĩ trẻ một nhà khoa học đầy tài năng.

             Một đồng nghiệp đến chỗ tôi bảo:

•-         Anh em mình đi xe máy đến trước đi. Em muốn nói vài lời với Thanh Mai.

Tôi hỏi:

•-         Xe của Bộ mấy giờ đi viếng?

•-         9 giờ 30.

•-         Có lẽ tôi đi xe hơi!

Mọi người vẫn tiếp tục chuyện trò còn tôi thì thẫn thờ. Mười lăm năm trước cũng tại nơi đây Vĩnh tiễn tôi vào Nam công tác. Thật tội cho nó làm như anh em ruột không bằng cứ quyến luyến không rời tôi một bước cho tới khi xe chuyển bánh cũng vẫn cứ bám vào thành xe.  Xe chạy xa rồi tôi vẫn còn nghe văng vẳng tiếng nó: "Nhớ viết thư cho tớ...". Ra công tác tôi chẳng hơi đâu mà viết thư. Bố mẹ đó mà tôi chẳng viết huống hồ là bạn. Bạn bè gì nó. Bấy giờ tôi nghĩ thế.

"Tình yêu không của riêng ai. Hạnh phúc là đấu tranh". Tôi quan niệm như thế nên tôi quyết định giành lấy Thanh Mai từ tay Vĩnh. Trước hết tôi phải hạ thấp uy tín chuyên môn của hắn. Tôi chơi thân với tổ trưởng rồi trưởng phòng. Tôi nói với mọi người: "Thằng Vĩnh là cái đếch gì tài gì nó chẳng qua chỉ là ảo tưởng mà thôi. Nó bị "hâm" nặng rồi". Đôi khi tôi cũng lỡ  lời: "Con Thanh Mai gầy đét cao khều lấy gì mà đẹp thế mà thằng Vĩnh làm như "tán" được hoa hậu không bằng!".

Ông trưởng phòng của tôi là một thằng cha kỹ tính. Một con ruồi bay qua cũng không thoát khỏi mắt ông. Hễ ai mách điều gì ông cũng ghi chép. Ông vốn có ác cảm với Vĩnh vì cậu cùng quê với phó giám đốc Chất người tranh đua chức giám đốc với ông. Tôi khai thác sâu điểm này và cứ hễ Vĩnh đến nhà ông Chất là tôi tâu với ông Luân trưởng phòng của chúng tôi. Ông Luân tức lộn ruột bảo: "Đồ ong tay áo". Ta phải "úm" nó ngay từ đầu mới được. Tôi đã đồng loã với kẻ xấu để tiêu diệt kẻ tốt. Vĩnh ơi!

Tôi tự tách khỏi hai người. Con người ta đôi khi cứ nghĩ mình là thánh thiện còn kẻ khác là xấu xa. Tại sao tôi ghét cay ghét đắng hai người. Tôi tởm lợm họ. Tôi muốn nhổ vào mặt họ nhưng chẳng có nguyên cớ gì. Thanh Mai cũng buồn nhưng cô khéo thỉnh thoảng cô vẫn đến thăm tôi làm như cô mới là người có lỗi. Tôi chợt ngửng lên nhìn Mai và giật mình: Mai đẹp hơn tôi tưởng tượng nhiều. Tôi muốn là kẻ ăn cắp là thằng đồi bại là tên mất trí còn hơn làm một kẻ bất lực trước sắc đẹp của thiên thần. Đôi mắt bồ câu sâu thẳm sóng mũi như lóng trúc vàng đôi môi đầy cám dỗ Mai đẹp thực hay tôi si tình? Câu hỏi đó ám ảnh tôi trong nhiều năm. Và kỳ lạ thay cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thấy ai đẹp bằng nàng. Thế là cùng một lúc tôi nhảy vào hai cuộc tranh đua với Vĩnh: sự nghiệp và tình yêu.

Tôi tưởng tượng chút nữa sẽ nhìn vào quan tài lần cuối khuôn mặt Vĩnh. Sẽ nói với Vĩnh điều gì khi người nằm đó không còn là đối thủ của tôi nữa. Suốt cuộc chạy đua với Vĩnh tôi luôn níu chân anh lại và phản bội anh. Tôi đã nói xấu Vĩnh tại cuộc họp xét đi nước ngoài lần đầu tiên của Viện. Đã đánh gục đề án thứ hai của Vĩnh trước khi trình lên Bộ. Thế mà Vĩnh vẫn tốt với tôi. Kẻ thù vẫn vui vẻ với ta chứng tỏ hắn cao tay hơn ta.

More...

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG

By Lê Công:

     GIỚI THIỆU SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG                

Trong những ngày buồn LC không biết làm gì hơn là ra tập sách. Tập truyện gồm 21 truyện ngắn mang ý nghĩa là đã  qua thế kỷ 21. Sách dày 275 trang In tại xí nghiệp Bản Đồ đồ Đà Lạt...

          LC sẽ lần lượt giới thiệu trên các Entry sắp tới để bạn bè  cùng thưởng thức!SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG

Trong những ngày buồn LC không biết làm gì hơn là ra tập sách. Tập truyện gồm 21 truyện ngắn mang ý nghĩa là đã  qua thế kỷ 21. Sách dày 275 trang In tại xí nghiệp Bản Đồ đồ Đà Lạt...

          LC sẽ lần lượt giới thiệu trên các Entry sắp tới để bạn bè  cùng thưởng thức!

Trên đây là một truyện ngắn rút trong tập:             
HỔ THẦN       

Truyện ngắn của Lê Công

Ẩn dưới chân núi chân núi Lang Bian dãy núi chạy dài theo bờ biển đến đây thì ăn ra tận ngoài khơi chia thành nhiều đảo nhỏ. Làng Trẻn trông như một con hổ xám khổng lồ không hề khuất phục trước những cơn đổ lửa của mặt trời thiêu đốt hoặc của những trận cuồng phong của bão biển. Về mùa hè dân làng Trẻn còn phải chịu những cơn gió tây nóng rát chỉ còn chui vào bụi rậm mà nằm thoi thóp.

Như vạn vật sinh ra trên đời hắn có một cái tên: thằng Lù. Lù là lù mù lờ mờ. Mẹ hắn bảo thế. Chẳng biết cha hắn vì bất đắc dĩ sinh ra hắn hay vì lẽ gì mà gọi hắn là Lù. Mọi đứa con sinh ra trên cõi trần đâu phải đều có chủ định. Lù luôn luôn tự hỏi mình là ai? Nguồn gốc của mình như thế nào? Tại sao cha mình không kể cho mình biết?

Thằng Lù-ảnh minh họa

Bất chấp nắng gió. Lù lớn lên như một mãnh hổ. Da sần sùi như da trâu. Tóc quăn tít. Trán như đóng chữ thập mỗi khi nhướn mày lên. Môi cắt ra có thể làm được một bữa nhậu. Lưng hắn như tấm phản. Giọng nói ồm ồm như nước chảy vào thùng rỗng. Hắn đi đứng khệnh khạng. Mặt lúc nào cũng cúi gằm xuống đất.

Âm điệu giọng nói của Lù cũng như âm điệu giọng nói của làng Trẻn chính là do ăn mắm. Làng này có cái lạ cá mú để ươn bao giờ cũng đắt hơn cá tươi. Những người dân chài đến bán cá thường ngạc nhiên về làng Trẻn chọn mua những con xẻ ruột. Làng Trẻn làng nước mắm hoàn toàn khác với dân vạn chài. Họ mua cá ươn ướp muối rồi  bỏ vào vại. Dùng một tấm đan tròn bằng nứa ép lên trên dằn đá rồi phơi ra nắng. Họ đặt chính giữa một cái ống nứa gọi là "lù" để chắt nước mắm ra ăn mỗi ngày. Nhà nào cũng có một vại nước mắm để trước sân. Những ngày đẹp trời vạn chài được cá thì làng Trẻn cũng sặc mùi nước mắm. Mùa đông hoặc những năm mất mùa cá là Trẻn còn muối cả chân trâu lợn gà làm mắm. Bây giờ vạn chài sản xuất đủ loại nước mắm kể cả mắm viên nhưng làng Trẻn chỉ thích ăn thứ nước mắm do chính tay mình muối. Thứ nước mắm mà Lù nhớ mãi khi thả miếng thịt lợn luộc vào bát nước chấm mới chắt từ vại ra lật qua lật lại cho mắm thấm đều trong mỗi rong thớ rồi thả tõm vào miệng nhai ngồm ngoàm đến đâu   chất béo trộn với vị đậm đà của mắm tan vào lưỡi ngất ngây đến đó.

Hết chiến tranh ông Sáng cha của thằng Lù trở về cày ruộng nuôi con. Với ông cuộc sống đã an bài. Tương lai chỉ vào thằng con trai đã lớn.  Nhưng thằng Lù con ông thật lạ lùng. Ba tuổi nó đã cào em chảy máu. Năm tuổi nó cắn bạn cùng lớp đứt thịt không gớm mồm. Mười tuổi thi bơi với con Xuân một con bé "mò cua bắt ốc" nổi tiếng bơi giỏi của làng. Hắn không bơi mà lặn xuống đáy sông tụt quần con Xuân rồi lên bờ ngồi làm con bé khóc sướt mướt về mách cha mẹ nó. Ông Sáng buộc phải đến gặp trực tiếp thầy Nho chủ nhiệm lớp bốn nhờ kèm cặp cho thằng Lù. Được ba bữa thầy Nho đến bảo: "Thằng Lù lười học lắm. Lúc nào cũng chực ngồi chực đứng chực  đi. Bài vở chẳng chịu làm". Ông Sáng dùng roi mây quất nó và bảo:

•-         Muốn nên người thì phải học hành tử tế!

Thằng Lù vẫn không chịu học. Chữ như gà bới viết trang sau xé trang trước. Vở lúc nào cũng nhàu nát. Nghe thầy Nho bảo mặt hắn vằn lên những đường gân trắng. Chữ thập ở trán sâu hoắm. Môi hắn trề ra quá cằm. Ông Sáng quát: "Mày muốn đi học hay đi cày?". Hắn bảo: "Đi cày!".

More...

ĐẤT KHÔNG CƯU MANG

By Lê Công:

 

đất không cưu mang

Truyện ngắn của Lê Công

      Chuyến đò qua sông giữa trưa lặng lẽ. Đực thấy người trên đò nhiều nhưng hình như toàn người mới. Chắc họ chẳng biết Đực là ai. Đực thấy họ cũng như mẹ mình ngày trước quá khổ với những xe đạp thồ gạo muối rau dưa. Vẫn cái nghề buôn chợ gần bán chợ xa vào những ngày giáp hạt. Đực lướt một lượt tất cả các khuôn mặt trên đò. Một gương mặt thiếu phụ già nua đau khổ bỗng nhìn anh rồi cúi xuống. Đực cho đó cũng là lẽ thường tình bởi vì dân làng Tó vẫn có thói quen tò mò người lạ về làng nhưng thói quen ấy là của lớp người xưa. Ngày nay tụi trẻ trong làng hờ hững hết thảy dù đó là ông nọ bà kia đỗ đạt về làng vinh quy bái tổ. Hồi về làng lần trước vì mới xuất ngũ Đực còn mặc đồ sĩ quan đeo quân hàm thượng sĩ nhưng cũng chẳng ai khen lấy một câu rằng thằng Đực khùng con ông chắt Tiềm thằng con đánh bố không ngờ ra đi cũng thành người.

          Hồi Đực phục viên về thì cha hắn đã mất. Người ta bảo cha Đực nghe tin hắn hy sinh đã uống rượu đánh bạc làm vong gia bại sản. Ông bán hết cả nhà cửa sống lang thang như một kẻ ăn mày. Một hôm người ta thấy ông hộc máu chết ngay trên mảnh vườn đã bán. Dân làng chôn ông ở cồn Giòng một bãi cát bồi bên sông Rào Cái. Đực thắp hương cho cha mẹ rồi lên xã xin việc làm. Mặc dù là bộ đội phục viên nhưng cán bộ xã vẫn mặc cảm với quá khứ của Đực. Họ nói sau lưng rằng Đực là  "Đồ thằng con đánh cha!" "Giòng đánh bạc nát rượu". "Nghe nói ông chắt Tiềm đã nhận tiền của kẻ gian đốt nhà kế toán hợp tác xã để phi tang một vụ tham ô!". Đực chửi um lên mấy ngày rồi bỏ đi. Người ta bảo hắn đi tìm cô Hường. Từ đó đến nay không thấy hắn về có người đôc miệng nói hắn đã chết...

More...

TẤM BẰNG ĐẠI HỌC- Truyện cuối tuần

By Lê Công:

 

        

  TẤM BẰNG ĐẠI HỌC
1a4bscd.jpg
Ảnh minh hoạ

Bây giờ nghĩ Tú mới thấy không biết bao nhiêu lần cậu đã bị đặt vào vòng quay ảo ảnh. Thật quái lạ! Rơi vào giữa khoảng không hay chìm ngập vào bóng tối giữa biển khơi niềm tin đã làm cho con người sống được. Nhưng sau khi sống được rồi mới để cho anh cả một chuỗi ngày sám hối. Hồi còn nhỏ mỗi lần mẹ Tú đi chợ về là Tú lại đòi quà. Mẹ bảo: " Con ráng đợi ít lâu rồi được ăn bánh tiên!"

Bánh tiên như thế nào nhỉ? Tú chưa hình dung ra nhưng nghe nói mà thèm. Rồi mẹ bảo: " Bánh tiên là một loại bánh dẻo hơn bánh nếp thơm hơn nước dừa nhân là hạt tiên một thứ hạt chỉ có tiên mới có. Người nào chịu khó chịu khổ mẹ đi chợ về không đòi bánh và ăn cà ăn muối nhiều thì tiên sẽ dành cho một cặp bánh. Bánh tiên ăn không bao giờ hết càng ăn nó càng tuôn ra dào dạt và thả sức mà ăn."

Mặc dù đói cồn cào trong bụng từ sáng sớm nhưng nghe được ăn bánh tiên làm cho Tú càng nguôi được phần nào. Thế rồi mỗi lần mẹ đi chợ về. Tú không đòi ăn bánh nữa. Bây giờ Tú mới biết lúc bấy giờ mẹ Tú là ủy viên ban chấp hành phụ nữ. Còn ba Tú ở chiến trường chiến đấu chống đế quốc xâm lược.


Tú sinh ra khi hòa bình đã được lập lại năm năm. Những bài hát vì thống nhất vẫn vang vọng mãi trong tâm trí cậu bé từ thưở thiếu niên. Rồi những kỉ niệm đẹp về người cha. Niềm tự hào về một người cha làm bộ đội làm cho Tú nhiều khi vênh váo trước mặt bạn bè làng xóm. Hồi ba ở trong Nam ra mẹ Tú nấu liền ấm che xanh. Cả làng vây quanh làm như ba Tú là Vua vậy. Rồi giải phóng ba Tú không được nhận cái bằng liệt sĩ như con bác Tiều hay chồng cô Tám. Ba Tú vẫn phục vụ trong quân đội và bây giờ thì nghỉ hưu.

Ba Tú về nghĩ hưu hai bàn tay trắng nhưng vẫn ung dung.

Ba Tú tự hào có Tú là kĩ sư đã tốt nghiệp đại học. Đảng không trực tiếp nuôi dưỡng nhưng Đảng và nhà nước đã chăm lo đến con trai mình.

Từ ngày ba má Tú đến ở với Tú thì cuộc sống trở nên thiếu thốn. Thế rồi ba con đã có một lần to tiếng

Ba Tú:

- Nhờ tao đi bộ đội mày có cái lí lịch đó mới được nhà nước cho học thành người mới có tấm bằng đại học.

Tú:

- Thế bao nhiêu những đứa khác ba nó không là bộ đội sao nó vẫn được học hành học thành nghề rồi ba má cho đủ thứ. Tiện nghi của chúng nó hơn vạn lần con.

Ba Tú:

- Đồ vô phúc đồ ăn hại công toi công toi...

Là trí thức Tú không muốn nói nhiều. Anh vào tủ lấy tấm bằng đại học ra. Có lẽ anh sẽ trả tấm bằng đại học cho ba anh bởi vì đó là nhờ công ơn của ba anh của Đảng và nhà nước. Nhưng tại sao Tú không đưa tấm bằng đó cho ba anh mà cầm nó mắt ứa lệ...

More...

NGÔI NHÀ HOA CƯƠNG (8)

By Lê Công:

KỶ NIỆM CỦA ĐÔI BẠN TRẺ
(Ảnh minh hoạ)    
  
       Lâu đài Hoa Tiên sẽ bị phá tôi biết điều đó khi ba tôi nói với mấy người cộng sự tại phòng khách tôi nghe lóm được.  Bây giờ dù là một đứa  trẻ nhưng tôi hết sức bất bình về điều mà ba tôi đã nói ra. Không đây không phải là một việc vui đùa mà là hết sức hệ trọng. Bởi hôm ấy ở phòng khách ba tôi nói quyết liệt lắm. Dù không phải là học trò cuả thầy Lã Vọng và là người yêu quý cuả Sơn Ca tôi cũng phải phản đối việc làm cuả ba tôi.      
IMG0164A.jpg picture by bupbexinh17
Sơn ca năm lớp 11- Ảnh Minh hoạ
 
Ôi quên làm sao được tình bạn giữa tôi và Sơn Ca. Tình bạn ấy đã trở nên thân thiết gần gũi có lẻ cũng từ  ngôi nhà Hoa Cương. Trong lớp 12A  cuả tôi Sơn Ca là người xinh nhất. Dáng người cuả Sơn Ca rất  thanh mảnh gương mặt tròn đôi mắt bồ câu và đôi má hồng đào tạo nên một vẻ đẹp hiếm thấy. Đồng phục cuả trường tôi nam áo trắng quần xanh nữ áo dài trắng và những ngày lạnh được khoác thêm áo len màu tím. Đồng phục này là nét riêng học trò cuả thành phố chúng tôi nên mọi người gọi là học trò xứ lạnh. 
      Tôi chẳng hiểu vì sao tôi lại học giỏi nhất lớp. Chẳng phải tôi chú tâm đến việc học và trong lớp những ai khá giỏi thế nào tôi cũng không để ý. Thú thực mà nói bấy giờ tôi chỉ để ý đến Sơn Ca. Từ bàn sau thỉnh thoảng tôi lại liếc qua mái tóc mượt mà và đôi vai thon nhỏ của em. Bây giờ nghĩ lại việc học của tôi ngày ấy khá lên được có lẻ là nhờ thầy Lã Vọng và nhóm bạn "Tứ quái"cuả tôi. Tôi và Sơn Ca đều được chọn đi thi học sinh giỏi toán toàn quốc. Đó là thời kỳ tôi sung mãn nhất tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi có người bạn gái quý mến mình. Sơn Ca đã khâm phục sự thông minh và nhanh trí cuả tôi. Thời kỳ ấy tài năng của tôi được phát huy. Bấy giờ tôi không biết trong lớp có nhiều cậu con trai để ý đến Sơn Ca. Sau này tôi mới biết Quyết Chiến và Phi Hùng tìm mọi cách để lấy lòng người đẹp. Còn tôi tình cảm cuả tôi đối với Sơn Ca là hoàn toàn tự nhiên. 

DSC09277.jpg picture by bupbexinh17
(HỌC TRÒ XỨ LẠNH-Ảnh minh hoạ)

      Tôi chẳng hiểu trong tâm hồn Sơn Ca bấy giờ nghĩ gì nhưng lúc nào cô cũng thiện cảm đối với tôi. Như thế cũng đủ cho tôi hạnh phúc đến ngất ngây rồi. 
      Nhóm bạn gái mà tôi gọi là "Tứ quái" gồm  Sơn Ca Quỳnh Hương Hoàng Lan và Uyên Thơ. Các cô gái này đều mến tôi ở điểm học giỏi. Thế là từ đó chúng tôi hình thành nên một tổ học tập. Chúng tôi cử Sơn Ca làm tổ trưởng. 
      Nhóm "Tứ Quái" cuả Sơn Ca thành "Ngũ quái" mà trong đó lọt vào một cậu con trai là tôi . Tổ học tập cuả tôi được thầy Lã Vọng cho mượn một căn phòng trong ngôi nhà Hoa Cương để ôn tập ngoài những  buổi đến trường và những  ngày chủ nhật. Không hiểu các nhóm bạn khác của lớp tôi hoặc các nhóm bạn trường khác thì sao chứ đối với chúng tôi thì điều kiện này là quá lý trưởng.  

DSC08519.jpg picture by bupbexinh17

      Những buổi học tập cuả tôi trong ngôi nhà Hoa Tiên thật là tuyệt diệu. Chúng tôi học rất có kết quả. Tôi có cảm tưởng như nhóm tôi người nào cũng đầy trí thông minh và nhanh nhẹn. Mọi người thì cẩn thận còn tôi thì tài tử. Các bạn rất phục tôi khi tôi giải các bài toán số học đại số một cách thông thạo. Còn môn hình học thì tôi có trí tưởng tượng tuyệt vời. 


      Mặc dù ba tôi bảo không được gần gũi và khăng khít với gia đình thầy Lã Vọng nhưng tôi không để ý đến lời dặn cuả ba mà ngược lại tôi sống với gia đình thầy và ngôi nhà Hoa Tiên nhiều hơn là ở nhà tôi...

Trong cầu thang ngôi nhà

More...

NGÔI NHÀ HOA CƯƠNG (7)

By Lê Công:

 

KHUNG TRỜI TUỔI THƠ
 

Ảnh minh họa

      Thảm cỏ xanh ! Giữa vườn cây trái xum xuê thầy Lã Vọng trồng một thảm cỏ Nhật xanh rờn tràn đầy sức sống.       Thế là một trò chơi mới xuất hiện nhảy cù. Mệt rồi chúng tôi nằm bò lê bò càng ra kể chuyện tiếu lâm rồi cười như nắc nẻ. Sau này nhớ lại tôi cho đó là một khung trời nên thơ tuyệt đẹp. Nó đã làm cho tâm hồn chúng tôi bay bổng.   

      Bấy giờ tôi đã ước mơ  thảm cỏ xanh sẽ không bao giờ  nghỉ ngơi . Nó sẽ đưa tôi vào mãi chốn bồng tiên. Tôi sẽ quên tất cả nhưng sẽ không quên thảm cỏ xanh yêu quý với những nàng mây uyển chuyển trên cao vươn mình trên không gian lơ lửng theo từng cụm lờ đờ trôi.

       Khung trời xanh tất cả mọi vật đều xanh từng cành cây cụm cỏ cũng xanh. Xanh xanh một màu biêng biếc giữa trời. Thảm cỏ xanh đã đưa chúng tôi vào giấc ngủ đưa tôi vào con đường không phiền muộn suy tư cho rạng rỡ nụ cười giữa khung trời rực rỡ ánh hào quang.

      Hãy đưa Sơn Ca đi nữa đi lâu đài Hoa Tiên đi vào cõi thiên thai với dòng suối mát với những cánh bèo lơ đãng nổi trôi những hoa súng rạng rỡ một dòng thanh tao với màu hoa trăng trắng dễ yêu gieo vào hồn những mộng đẹp trong đó có gì nắng sẽ gọi em dậy đi học.

      Chúng tôi sửa soạn đến trường nơi không khí trong lành buồi sáng. Lâu đài Hoa Tiên cũng đang chờ em đó hở xong rồi hãy đưa tà áo trắng đến ngôi trường mái đỏ thân yêu xinh xinh có những mái tóc dài e ấp ngủ quên trên vai hồn nhiên với trăng pha lê vụn vỡ ngây thơ như một bước nai hiền và thuần thục trong kỷ luật nghiêm trang trong lớp học.

      Và còn nhiều còn nhiều lắm. Nơi đây còn dể thương chẳng kém ngôi trường Mi-Mo-Sa đâu. Chả thế mà những chú gió cứ đuổi theo hôn lên tóc những cô bé học trò chú gió lại còn muốn những tà áo lụa trắng quấn quýt trong vườn làm rói tung những chụm đầu đang thì thầm bên hàng khuynh diệp trong bàn tay thân ái nhu mì tuổi nhỏ .. .   
          Một hôm Sơn Ca nói với tôi:

- Ngôi nhà Hoa Cương sắp bị phá đấy !

Tôi giật mình như sét đánh vội hỏi :

-         Sao lại phá ai phá ?

Sơn Ca mỉm cười mỉa mai

-         Nghe ba em nói người quyết định tháo dở lại là ba anh.! 

Sơn Ca không nói gì thêm nhưng tôi linh cảm một điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra...


.

Ảnh  minh hoạ


 

More...

NGÔI NHÀ HOA CƯƠNG (6) - Lê Công

By Lê Công:

 

KHÚC TÌNH CA LÃNG MẠN

 Thế là tôi bắt đầu đi dạo trên núi đồi và thảo nguyên xanh thắm. Buổi sáng đầu tiên ba Sơn Ca thuê cho chúng tôi một chiếc xe ngựa kiểu cổ thật đẹp và lộng lẫy tôi cứ ngỡ chiếc xe này có từ thế kỷ 19 từ thời Bảo Đại vì nơi đây là đất "Hoàng Triều Cương Thổ ".  Ngày xa xưa ấy các vị vua các hoàng tử các công chúa đã đi trên những chiếc xe song mã kiểu này vào tận rừng sâu để dạo chơi. Nơi đây có nhiều con đường từng dành riêng cho vua và hoàng tử đi săn bắn. Tôi rất lấy làm thích thú được đi xe ngựa và sung sướng được ngắm nhìn thành phố cuả Sơn Ca.

http://photo.tamtay.vn/photo/view/34567/Anh-Da-Lat.html

Ngựa bắt đầu tung vó tiếng lọc cọc gõ xuống mặt đường chiếc xe chạy dọc theo bờ hồ. Bình minh đang làm tan đi biển sương mù trên mặt nước . Ánh nắng cũng làm tan đi những đám sương mù ẩn trong bụi cúc qùi trên sườn đồi. Anh sáng làm bừng tỉnh những hạt sương lóng lánh ngủ quên trên cành lá thông. Sơn Ca giữ im lặng để cho tôi thưởng thức một vài khung cảnh buổi sáng với thông và với sắc hoa. Tôi cảm tưởng sương đang giăng vó ngưạ. Ôi thành phố những ngọn thác đa tình đa mang suốt một cuộc đời. Tôi đang vương với gió núi mưa ngàn với mặt hồ xanh ngắt tôi đang ngẩn ngơ với hoa với những ngọn đồi những thung lũng như từng bực thanh âm vừa chạm vào các phím hồn đã rung lên những cung bậc thấp cao.

More...

MÁY BAY RƠI XUỐNG HỒ VÀ MẤT TÍCH

By Lê Công:

 
MỘT MÁY BAY RƠI XUỐNG LÒNG HỒ VÀ MẤT TÍCH
(Ảnh minh họa)

      Thành phố sương mù bỗng hốt hoảng khi nghe tin một máy bay trực thăng rơi xuống lòng hồ và mất tích không tìm thấy xác. chuyện đồn đại đã nhiều năm nhưng vẫn chưa ai giải thích được.

More...

NGÔI NHÀ HOA CƯƠNG (5)

By Lê Công:

  THỰC  ẢO "CÔ TIÊN" TRONG NGÔI NHÀ KỲ QUÁI?!
(Ngôi nhà Hoa Cương -5)

  ...Lên đến cầu thang thứ hai thì tôi phải dừng lại bởi vì đối với tôi có hai công trình kiến trúc phải chiêm ngưỡng. Đó là kiến trúc về ngôi nhà kì dị cuả cha nàng và kiến trúc của mẹ nàng là một người con gái mười lăm tuổi đầy hấp dẫn và quyến rũ: "Sơn Ca".

 

Ảnh minh hoạ
Với ngôi nhà  tôi thấy cần tự đi tìm hiểu lấy. Tôi bắt đầu quan sát lối đi vào biệt thự.

More...