NHỮNG "ẨN ỨC" MUỐN CHIA SẺ TRONG TẬP TRUYỆN CỦA LÊ CÔNG

By Lê Công:

MỘT CẢM NHẬN TỪ TẬP TRUYỆN "CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"


 Tôi biết Lê Công từ thời anh còn công tác ở Viện Hạt nhân Đà Lạt anh là một nhà khoa học được đào tạo bài bản từng đi thực tập sinh ở Ấn Độ những năm 1990-1991 nhưng lại "dính" vào đam mê cái nghiệp văn chương và thời đó tôi còn là một sinh viên. Thế rồi tôi tốt nghiệp được ở lại trường làm công tác giảng dạy. Tôi vẫn thường gặp anh nói đùa và khâm phục: anh vẫn vừa làm khoa học vừa "giải nghiện" bằng... văn chương với một liều cao. Sức viết của anh thật khỏe!
Và để thỏa mãn đam mê sau khi anh được đi học Trường Viết văn Nguyễn Du khóa V anh đã chuyển hẳn sang công tác ở Hội Văn học nghệ thuật Lâm Đồng rồi làm quản lý. Cứ sợ quản lý sẽ khiến anh nghèo hơn về thời gian và cảm hứng. Nhưng không cơn "nghiện" để "giải tỏa" để chia sẻ vẫn thôi thúc anh viết. Từ truyện dài đầu tay Đà Lạt mùa phượng tím xuất bản từ 1992 đến tập truyện ngắn Thung lũng trắng nxb. Văn học ấn hành năm 1997 đến nay hàng loạt bút ký truyện ngắn tiểu thuyết... vẫn ra đời đều đặn. Năm nay 2009 anh lại cùng Nxb. Hội Nhà văn "khai sinh" tiếp tập truyện ngắn Cao nguyên mênh mông.

Lê Công tại New Delhi -Ấn Độ -1990
 

Qua "tập truyện ngắn chọn lọc" này người đọc bắt gặp một con người với những "ẩn ức" muốn chia sẻ luôn chất chứa trong một tâm hồn nhiều suy ngẫm chiêm nghiệm. Những chất chứa chiêm nghiệm cuộc đời đó của Lê Công được thể hiện ra bằng giọng văn tự sự không ồn ào khoe chữ mà giản dị đến chất phác. Nhưng điều quan trọng là anh đã truyền tải chia sẻ với người đọc nỗi niềm u uẩn cả nỗi buồn niềm vui sự mất mát đặc biệt là lòng đam mê chân thành. 21 truyện ngắn chọn lọc mỗi truyện mang một vẻ đề cập đến một lĩnh vực riêng mà Lê Công đã miệt mài quan sát sưu tầm chắt lọc và chiêm nghiệm trong những chuyến đi thực tế cũng như trong đường đi của cuộc đời. Từ những hiện tượng những mối quan hệ đời thường từ thực tế làm công tác khoa học cũng như những dấu ấn những suy ngẫm trong cuộc đời trong xã hội Lê Công đã trăn trở viết. Kiểu nghệ thuật "hồi tưởng" mà Lê Công hay s dụng trong hầu hết các truyện của tập truyện càng chứng minh cho những trăn trở đó của anh.


Lê Công tại Tokyo- Nhật Bản 2001
Mở đầu tập truyện là Đối mặt với giọng văn tự sự chất phác tác giả đã kể lại chuyện bằng tâm thức như truyện cổ tích: lòng tham vô đáy của Nhẫn- người đã sống bằng sự mưu mô chà đạp đồng chí đồng nghiệp rồi kết cục sẽ nhận lấy cái chết vì bị nhiễm độc phóng xạ.

More...

Tác giả và tác phẩm

By Lê Công:

 

"Chốn sương mù" -  cuốn sách hay về đà lạt.

Lê Công

PreviewNhà văn Chu Bá Nam

"Đã lâu mới được đọc một cuốn sách hay!".  Đó là cảm giác của tôi khi đọc  Chốn sương mù tập truyện và ký của nhà văn Chu Bá Nam.  Những ai đã từng biết một dược sĩ có tiếng "vua bạc hà" thì  giờ lại ngạc nhiên trước tài văn của anh.  Chu Bá Nam sinh năm 1944 tại Bắc Giang trong một gia đình nhà nho. Người anh trai là nhà văn Đỗ Chu nổi tiếng trong văn đàn. Chu Bá Nam thi đậu trường dược Hà Nội và trở thành một dược sĩ tài hoa.  Anh định cống hiến cuộc đời mình cho ngành dược bằng việc nghiên cứu các chủng loại bạc hà Việt Nam. Trong cuộc "lên miền Tây"  để tìm kiếm và phát triển cây bạc hà   dược sĩ Chu Bá Nam đã yêu say đắm miền đất này và anh tâm niệm : nghiên cứu khoa học đã cần nhưng làm sao để có mối quan hệ tốt giữa những người làm khoa học cũng cần thiết không kém.  Tây Bắc dạo đó còn khổ cực lằm anh thấy những người viết về miền Tây mà ca ngợi quá lời là có tội với đồng bào.  Anh ngứa nghề viết cuốn tiểu thuyết "Ngoài phòng thí nghiệm".  Cuốn sách được nhiều nhà văn cảm kích và đã đoạt giải nhất  cuộc vận động sáng tác "Hình ảnh người cán bộ y tế trong cuộc chiến tranh"  do Bộ Y tế và Hội Nhà văn phối hợp tổ chức 1972-1974 .

            Bẵng đi rất lâu dược sĩ Chu Bá Nam đi tu nghiệp ở Bulgari rồi về công tác ở Lâm Đồng  cũng tất cả cho cây bạc hà; người ta không còn được đọc văn của anh nữa.

            Thế rồi một buổi chiều năm 1986 tại nhà của nhà văn Huỳnh Chính Chu Bá Nam lại mang bản thảo đến gửi cho tạp chí Văn hoá -Văn nghệ Lâm Đồng do sở Văn hoá thông tin Lâm Đồng xuất bản.  Ít lâu sau tôi được đọc truyện ngắn Mặc cảm của anh. Hồi đó tôi rất thích truyện ngắn này vì nhận thấy mình rất đồng cảm.  Đến năm 1988 đọc Nước mắt rơi trên tuyết của anh trên tạp chí Lang Bian của Hội Văn Nghệ Lâm Đồng xuất bản   tôi thấy giọng văn anh hao hao giống Pautốpski. So với truyện ngắn trước thì truyện này lên tay hơn nhưng chưa  phải giọng điệu Chu Bá Nam.  Sau đó anh có đưa cho tôi đọc một số bản thảo nhưng có lẽ do đòi hỏi cao quá nên tôi thực sự chưa rung động. Nói thật cũng do cái tật thích đọc văn của những nhà văn nổi tiếng hơn là của bạn bè nên một số truyện tôi cứ đọc lớt phớt. 

More...