MỨC PHÓNG XẠ NÀO THÌ NGUY HIỂM

MỨC PHÓNG XẠ NÀO THÌ NGUY HIỂM

Qua những câu hỏi của bạn bè Việt nam ở Nhật lo lắng về mối nguy hiểm phóng xạ từ Nhà máy điện Fukushima. Lê Công sẽ lần lượt giới thiệu các Entry nói về vấn đề này của các tổ chức Quốc tế để bạn tìm hiểu.

Trước sự thừa nhận mối nguy hại do bức xạ gây ra ngày càng tăng Đại hội quốc tế về Bức xạ lần 2 năm 1928 đã thành lập Ủy ban Quốc tế về An toàn Bức xạ(ICRP) nhằm đưa ra tiêu chuẩn về mức liều cho phép. Một năm sau Hội đồng Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ ở Hoa kỳ (NCRP) được thành lập để đảm trách những công việc quốc nội mà trên bình diện quốc tế do ICRP đảm trách. Năm 1964 Quốc hội Hoa kỳ đã thông qua bản hiến chương liên bang trong đó NCRP là một tổ chức khoa học độc lập không thuộc sự kiểm soát của chính phủ.http://thudoitc.vn/news/chi-tiet/images/images/detail_3_2011/Nhung_vung_nao_bi_anh_huong_khi_loi_hat_nhan_tan_chay__0.jpg

Biển báo phóng xạ.

Mãi đến năm 1970 Hội đồng Bức xạ Liên bang (FRC) đã chính thức thông qua đạo luật của chính phủ Hoa kỳ liên quan đến mức liều cho phép. Hội đồng này được thành lập để tham vấn cho Tổng thống trong các vấn đề bức xạ trực tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng đến sức khỏe co người. Hội đồng bao gồm các Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp; Thương mại; Quốc phòng; Y tế Giáo dục và Phúc lợi xã hội; Lao động và Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử Quốc gia cùng với một nhân viên kỹ thuật. Cũng trong năm 1970 nhiệm vụ và nhân sự của Hội đồng được chuyển sang một tổ chức khác vừa mới được thành lập đó là tổ chức Bảo vệ Môi trường (EPA). Các tiêu chuẩn về mức liều do EPA khuyến cáo trước đó là FRC được gọi là Chỉ dẫn An toàn Bức xạ(RPG). Chỉ dẫn sẽ có hiệu lực sau khi Tổng thống phê duyệt. Tất cả các tổ chức thuộc chính phủ phải tuân theo chỉ dẫn đó. Luật lệ mà cơ quan điều luật hạt nhân áp dụng cho các cá nhân và cơ sở được cấp phép phải phù hợp với Chỉ dẫn An toàn Bức xạ. Hầu hết các quốc gia kể cả Hoa kỳ đều dựa trên khuyến cáo ICRP để soạn thảo luật lệ an toàn bức xạ.

Chính vì vậy các tiêu chuẩn ICRP NRCP và EPA thường không hoàn toàn giống nhau. Hơn nữa các tiêu chuẩn này liên tục được sửa đổi do số lượng quốc gia thành viên thay đổi cũng như việc phát hiện thêm các ảnh hưởng sinh học do bức xạ gây ra. Tuy nhiên các tổ chức soạn thảo tiêu chuẩn phải dựa trên các qui luật cơ bản về chiếu xạ sau đây:

a)     Bất kỳ mức liều nào đều có thể gây nguy hiểm do đó không có trường hợp chiếu xạ nào được luận chứng trừ phi nhận thức rõ được ích lợi của nó.

b)    Giảm thiểu sự chiếu xạ đến mức thấp có thể (ALARA) cũng cần tính đến các yếu tố khác như tình trạng công nghệ ích lợi và nguy hại của từng trường hợp chiếu xạ cũng như các yếu tố kinh tế xã hội khác. Quan niệm ALARA cũng được áp dụng đối với ô nhiễm phóng xạ từ nhà máy điện hạt nhân (xem phần 11.9).

c)     Mức liều cá nhân phải chịu không vượt quá giá trị khuyến cáo. Nhiều năm trước đây liều giới hạn được gọi là liều cho phép cực đại (MPD). Gần đây ICRP sử dụng thuật ngữ liều giới hạn thay cho liều cho phép cực đại. Cả FRC và EPA đều sử dụng tiêu chuẩn chỉ dẫn an toàn bức xạ thay cho liều cho phép cực đại(MPD).

NCRP: từ năm 1929 đến 1946 NCRP có tên là Ủy ban tham vấn về An toàn tia X và Radi. Từ 1946 đến 1956 đổi thành Ủy ban Quốc gia về An toàn Bức xạ. Từ năm 1956 đến 1965 có tên là Ủy ban Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ. Từ 1965 cho đến nay là Hội đồng Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ.

 

Mặc dù chưa có bằng chứng rõ ràng về nguy cơ do mức liều thấp gây ra tuy nhiên các nhà khoa học vẫn ngần ngại khi thừa nhận là hoàn toàn không nguy hại. Để giải quyết vấn đề này các tổ chức soạn thảo tiêu chuẩn tạm thời thừa nhận các vấn đề sau:

a)     Có mối liên hệ tuyến tính giữa liều và hiệu ứng bức xạ ở mức thấp từ 0 cho đến vài trăm rad.

b)    Không có một ngưỡng liều mà lớn hơn thì hiệu ứng xảy ra còn thấp hơn thì không.

c)     Các liều thấp cho dù ở mức nào đều đóng góp thêm vào tổng liều của một cơ quan.

d)    Không có hiện tượng phục hồi sinh học từ các hiệu ứng bức xạ ở mức liều thấp.

(CÒN TIẾP)