Lê Công - Góc núi mù sương.

Đó là một hẻm xanh nơi con sông ca hát/ Những mảnh bạc vung vãi bay đầu cỏ/
Đỉnh núi cao rực rỡ mặt trời/ Đó là một thung nhỏ ánh nắng reo vui - Athure Rimbaud.
(Blog cho bạn bè Văn chương và Khoa học...)

NỖI BUỒN KHÔNG KỊP ĐẶT TÊN

NỖI BUỒN KHÔNG KỊP ĐẶT TÊN

 

Bao nỗi buồn chồng chất ngày tháng
Rồi hôm qua cũng phải ra đi
Bỗng chiều xuân một nỗi buồn lại đến
Ta muốn đặt tên để ghim vào lòng
 
Ôi cái tên chưa kịp nghĩ ra
Những nỗi buồn cứ như lớp sóng
Vì đâu? Vì đâu? Chúng đến!
Ta đập đầu cúi lạy ngươi!
 
Ai lặng thinh trước những điều dối trá
Ai bất lực trước mọi sự phản trắc
Sao không gọi tên được một nỗi buồn
Để trái tim mỗi ngày khô héo!
 
Ôi trái tim cho dù héo úa
Thì ta cứ dang tay ôm hết nỗi buồn
Để nhân loại chỉ có vui và hạnh phúc
Nỗi buồn ơi ta muốn đặt tên mi!

                                             (Thơ đang nháp- Lê Công)

alt


XUÂN VỀ TRÊN CAO NGUYÊN ĐÀ LẠT

XUÂN VỀ TRÊN CAO NGUYÊN ĐÀ LẠT

Xuân Nhâm thìn 2012 đến với Đà Lạt khác hẳn với các năm trước, thứ nhất là thời tiết rất đẹp. Ban ngày nắn dịu, sáng và chiều hơi se lạnh. thứ hai là Mai anh đào nở đúng vào mồng 1 Tết và rực rỡ suốt cả mùa xuân.

alt

Trung tâm Đà Lạt. 

alt

Hoa Mai anh đào nở đúng dịp xuân về

alt

Đi chợ xuân

alt

Thiếu nữ và mùa xuân

alt

Nắng sớm Đà Lạt

alt

Đồi Cù Đà Lạt (Nguyễn Sang)

alt

Du khách xem hoa

alt

Tại vườn hoa Đà Lạt

alt

Vườn hoa bên Đồ Cù

Hoa dìu bước chân du khách

Đường hoa

alt

 

 

 

 


KHAI BÚT ĐẦU XUÂN

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN      

           alt

    Về quê

Ta về xóm nhỏ sang xuân

Ngẫn ngơ câu hát, tần ngần dáng xưa

Ta về bóng đã tròn trưa

Lại thêm năm nữa, chị chưa lấy chồng

Mẹ già bỏm bẻm trầu không

Lỡ mai mẹ mất, ai bồng, ai cưng

Ta về pháo đã tưng bừng

Nâng ly rượu chát, hồn ngưng đáy lòng...

                                            Xuân Nhâm Thìn 2012

                                                     Lê Công

alt

Chị tôi- ảnh minh hoạ

alt

Mẹ- ảnh minh hoạ

alt

Pháo hoa tưng bừng- ảnh minh hoạ


CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN 2012

CHÚC MỪNG NĂM MỚI NHÂM THÌN 2012

Năm mới Nhâm Thìn 2012, Lê Công xin chúc Ban quản trị Vnweblogs cùng toàn thể Blogggers một năm mới an khang thịnh vượng, có nhiều sáng tạo mới trong cuộc sống để cống hiến cho bạn đọc những điều thú vị nhất.

alt


Nguyên nhân khiến khủng hoảng hạt nhân Nhật Bản thêm trầm trọng?

Nguyên nhân khiến khủng hoảng hạt nhân Nhật Bản thêm trầm trọng?

Gần một tháng sau thảm họa động đất gây sóng thần kinh hoàng hôm 11/3 tại Nhật Bản, tình hình khắc phục sự cố hạt nhân tại Nhà máy điện hạt nhân Fukushima số 1 vẫn chưa được cải thiện.

Nhật báo Yomyuri nhận định nguyên nhân khiến cuộc khủng hoảng hạt nhân Nhật Bản trở nên trầm trọng hơn chủ yếu là do nhân tố con người, khi công ty Điện lực Tokyo (TEPCO) đã mắc 4 sai lầm trong việc xử lý các sự cố liên tiếp tại nhà máy này.

Nhà máy điện Fukushima I đã bị mất điện vào trưa 11/3 sau khi sóng thần tấn công, khiến các lò phản ứng số 1,2 và 3 ngừng hoạt động. Nhiệt độ và áp suất bên trong các thùng chứa của các lò phản ứng số 1, 2 và 3 đã bắt đầu tăng mạnh, gây rắc rối cho việc bơm nước làm mát các lò phản ứng này.

Đêm 11/3, TEPCO dự định mở van để xả hơi nước có chứa các chất phóng xạ từ lò phản ứng số 1 nhằm làm giảm áp suất. Tuy nhiên, kế hoạch này chỉ được thực hiện vào lúc 10g17 sáng 12-3, bốn giờ sau khi Thủ tướng Nhật Bản Naotô Kan rời Văn phòng Thủ tướng để tới thị sát nhà máy điện hạt nhân này.

alt
Nhật Bản đã tính đến phương án chôn vĩnh viễn nhà máy điện Fukushima số 1.

Giáo sư danh dự Kenzo Miya của Trường Đại học Tokyo, một chuyên gia về hạt nhân, cho rằng chuyến thị sát của Thủ tướng Kan đã làm chậm các kế hoạch ban đầu là mở van để giảm áp suất trong thùng áp suất của TEPCO.

Đồng quan điểm này, ông Haruki Madarame, Chủ tịch Ủy ban An toàn Hạt nhân (NSC) của Chính phủ nhấn mạnh rằng sự chậm trễ này đã gây ra bất lợi. Theo ông, "việc xả khí tốn thời gian. Kết quả là một vài giờ đã mất trước khi bắt đầu bơm nước biển vào để làm mát lò phản ứng".

Trong khi đó, Tổng Giám đốc Điều hành TEPCO Masataka Shimizu và Chủ tịch TEPCO Tsunehisa Katsumata lại đang có các chuyến công tác vào ngày 11/3. Họ chỉ có thể trở về Tokyo vào ngày 12-3. Sự vắng mặt của hai quan chức quản lý hàng đầu của TEPCO có thể đã dẫn tới sự trì hoãn trong việc đối phó với cuộc khủng hoảng trong giai đoạn đầu.

Người ta cũng cho rằng việc bơm nước biển làm mát lõi lò phản ứng chỉ có hiệu quả hạn chế. Do nước biển có chứa nhiều tạp chất và việc sử dụng nước biển để làm mát sẽ gây hư hại các lò phản ứng. TEPCO phải cân nhắc khả năng dỡ bỏ các lò phản ứng này, và như vậy sẽ phải phá hủy các tài sản năng lượng có giá trị.

TEPCO đã miễn cưỡng sử dụng nước biển vì họ lo ngại rằng nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực tới hoạt động đầu tư trong dài hạn tại nhà máy này.

Một nhân tố khác gây phức tạp quá trình xử lý khủng hoảng là phản ứng chậm trễ của TEPCO trong việc làm mát các bể chứa tạm thời các thanh nhiên liệu đã qua sử dụng. Mặc dù nhiệt lượng sinh ra bởi các thanh nhiên liệu trong bể chứa này ít hơn so với nhiên liệu hạt nhân trong lõi lò phản ứng nhưng vấn đề trọng tâm ở đây là: Nếu các thanh nhiên liệu bị trơ ra khi mực nước làm mát giảm, chúng sẽ bị hư hại do quá nóng.

Các bể chứa thanh nhiên liệu đã qua sử dụng thậm chí còn nguy hiểm hơn bởi vì, chúng có thể dễ dàng phát thải các chất phóng xạ do không được chứa trong một cấu trúc chặt chẽ như lò phản ứng.

Ngoài ra, TEPCO cũng bị chỉ trích vì chậm công bố thông tin và liên tục đưa ra các thông báo không nhất quán về các vấn đề tại Nhà máy Điện hạt nhân Fukushima số I. Thất bại trong việc tiếp nhận và chuyển thông tin về những diễn biến quan trọng tại nhà máy này một phần là do hệ thống thông tin liên lạc nội bộ của TEPCO yếu kém, gây ảnh hưởng lớn đến việc trao đổi thông tin trong nội bộ công ty.


Theo Đất Việt

Lời bình: Thảm hoạ Chernobyl cũng có nguyên nhân từ con người.


MỨC PHÓNG XẠ NÀO THÌ NGUY HIỂM

MỨC PHÓNG XẠ NÀO THÌ NGUY HIỂM

Qua những câu hỏi của bạn bè Việt nam ở Nhật, lo lắng về mối nguy hiểm phóng xạ từ Nhà máy điện Fukushima. Lê Công sẽ lần lượt giới thiệu các Entry nói về vấn đề này của các tổ chức Quốc tế, để bạn tìm hiểu.

Trước sự thừa nhận mối nguy hại do bức xạ gây ra ngày càng tăng , Đại hội quốc tế về Bức xạ lần 2 năm 1928 đã thành lập Ủy ban Quốc tế về An toàn Bức xạ(ICRP) nhằm đưa ra tiêu chuẩn về mức liều cho phép. Một năm sau, Hội đồng Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ ở Hoa kỳ (NCRP) được thành lập để đảm trách những công việc quốc nội mà trên bình diện quốc tế do ICRP đảm trách. Năm 1964, Quốc hội Hoa kỳ đã thông qua bản hiến chương liên bang trong đó NCRP là một tổ chức khoa học độc lập, không thuộc sự kiểm soát của chính phủ.http://thudoitc.vn/news/chi-tiet/images/images/detail_3_2011/Nhung_vung_nao_bi_anh_huong_khi_loi_hat_nhan_tan_chay__0.jpg

Biển báo phóng xạ.

Mãi đến năm 1970, Hội đồng Bức xạ Liên bang (FRC) đã chính thức thông qua đạo luật của chính phủ Hoa kỳ liên quan đến mức liều cho phép. Hội đồng này được thành lập để tham vấn cho Tổng thống trong các vấn đề bức xạ, trực tiếp hoặc gián tiếp ảnh hưởng đến sức khỏe co người. Hội đồng bao gồm các Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp; Thương mại; Quốc phòng; Y tế, Giáo dục và Phúc lợi xã hội; Lao động và Chủ tịch Ủy ban Năng lượng Nguyên tử Quốc gia cùng với một nhân viên kỹ thuật. Cũng trong năm 1970, nhiệm vụ và nhân sự của Hội đồng được chuyển sang một tổ chức khác vừa mới được thành lập, đó là tổ chức Bảo vệ Môi trường (EPA). Các tiêu chuẩn về mức liều do EPA khuyến cáo, trước đó là FRC, được gọi là Chỉ dẫn An toàn Bức xạ(RPG). Chỉ dẫn sẽ có hiệu lực sau khi Tổng thống phê duyệt. Tất cả các tổ chức thuộc chính phủ phải tuân theo chỉ dẫn đó. Luật lệ mà cơ quan điều luật hạt nhân áp dụng cho các cá nhân và cơ sở được cấp phép phải phù hợp với Chỉ dẫn An toàn Bức xạ. Hầu hết các quốc gia kể cả Hoa kỳ đều dựa trên khuyến cáo ICRP để soạn thảo luật lệ an toàn bức xạ.

Chính vì vậy các tiêu chuẩn ICRP, NRCP và EPA thường không hoàn toàn giống nhau. Hơn nữa, các tiêu chuẩn này liên tục được sửa đổi do số lượng quốc gia thành viên thay đổi cũng như việc phát hiện thêm các ảnh hưởng sinh học do bức xạ gây ra. Tuy nhiên, các tổ chức soạn thảo tiêu chuẩn phải dựa trên các qui luật cơ bản về chiếu xạ sau đây:

a)     Bất kỳ mức liều nào đều có thể gây nguy hiểm, do đó không có trường hợp chiếu xạ nào được luận chứng trừ phi nhận thức rõ được ích lợi của nó.

b)    Giảm thiểu sự chiếu xạ đến mức thấp có thể (ALARA), cũng cần tính đến các yếu tố khác như tình trạng công nghệ, ích lợi và nguy hại của từng trường hợp chiếu xạ, cũng như các yếu tố kinh tế xã hội khác. Quan niệm ALARA cũng được áp dụng đối với ô nhiễm phóng xạ từ nhà máy điện hạt nhân (xem phần 11.9).

c)     Mức liều cá nhân phải chịu không vượt quá giá trị khuyến cáo. Nhiều năm trước đây, liều giới hạn được gọi là liều cho phép cực đại (MPD). Gần đây, ICRP sử dụng thuật ngữ liều giới hạn thay cho liều cho phép cực đại. Cả FRC và EPA đều sử dụng tiêu chuẩn chỉ dẫn an toàn bức xạ thay cho liều cho phép cực đại(MPD).

NCRP: từ năm 1929 đến 1946, NCRP có tên là Ủy ban tham vấn về An toàn tia X và Radi. Từ 1946 đến 1956 đổi thành Ủy ban Quốc gia về An toàn Bức xạ. Từ năm 1956 đến 1965, có tên là Ủy ban Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ. Từ 1965 cho đến nay là Hội đồng Quốc gia về An toàn và Đo đạc Bức xạ.

 

Mặc dù chưa có bằng chứng rõ ràng về nguy cơ do mức liều thấp gây ra, tuy nhiên các nhà khoa học vẫn ngần ngại khi thừa nhận là hoàn toàn không nguy hại. Để giải quyết vấn đề này, các tổ chức soạn thảo tiêu chuẩn tạm thời thừa nhận các vấn đề sau:

a)     Có mối liên hệ tuyến tính giữa liều và hiệu ứng bức xạ ở mức thấp từ 0 cho đến vài trăm rad.

b)    Không có một ngưỡng liều mà lớn hơn thì hiệu ứng xảy ra còn thấp hơn thì không.

c)     Các liều thấp cho dù ở mức nào đều đóng góp thêm vào tổng liều của một cơ quan.

d)    Không có hiện tượng phục hồi sinh học từ các hiệu ứng bức xạ ở mức liều thấp.

(CÒN TIẾP)


CẬP NHẬT RÒ RĨ PHÓNG XẠ TỪ NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN FUKUSHIMA

CẬP NHẬT RÒ RĨ PHÓNG XẠ TỪ NHÀ MÁY ĐIỆN HẠT NHÂN FUKUSHIMA

Nhật Bản: Cân nhắc việc chôn vùi Nhà máy Điện hạt nhân Fukushima Dai-i-chi
13:00:00 19/03/2011, cập nhật cách đây 29 phút
 
Bất chấp nỗ lực nối lại điện cho các hệ thống làm mát và phun thêm nước vào nhiên liệu hạt nhân bị quá nóng, sáng 18/3, khói trắng vẫn bốc lên từ lò phản ứng số 2 của Nhà máy Điện hạt nhân Fukushima Dai-i-chi.

Các chuyên gia hạt nhân không loại trừ khả năng, hơi phóng xạ từ bể chứa đi qua khu vực chứa thanh nhiên liệu hạt nhân đã theo khói trắng bay ra bên ngoài. Theo tính toán của nhiều nhà phân tích Mỹ, châu Âu, Nhật Bản còn 24 tiếng đồng hồ để xử lý triệt để sự cố tại nhà máy hạt nhân.

Nếu không, chính phủ Nhật Bản sẽ tính đến kế sách cuối cùng là đổ cát chôn vùi hoàn toàn nhà máy Fukushima Dai-i-chi để hạn chế tối đa lượng phóng xạ bị rò rỉ.

Chủ nhật 13-3

16 giờ 49 phút: Tổng Thư ký Văn phòng Chính phủ Nhật thông báo đã xảy ra một vụ nổ và rò rỉ phóng xạ ở lò phản ứng Fukushima. Bản đồ trên đây cho thấy 18 Trung tâm hạt nhân của Nhật trong đó có 55 lò phản ứng đối diện với nguy cơ động đất. Các nhà máy điện Fukushima Daiichi, Fukushima Daini, Tokai hiện đã đóng của. Nhà máy Onagawa đang bị hư hỏng nặng.

Thứ hai 14-3

9g05 giờ VN (11 giờ 5 phút giờ địa phương sáng thứ hai 14-3-2011): Vụ nổ mới ở lò phản ứng số 3 thuộc nhà máy Fukushima số 1 (Nhật Bản) đã xảy ra - báo cáo của TEPCO. Ít có khả năng phóng xạ rò rỉ với mức độ lớn vì đây là nổ khí hydro, Chánh văn phòng Chính phủ Nhật tuyên bố. Một sự cố khác cũng đã xảy ra trong đêm rạng sáng thứ hai 14-3 ở Irabaki, cách thủ đô Tokyo 120 km về phía Bắc. Một bơm của hệ thống làm lạnh ở lò số 2 ngừng hoạt động. Nhà máy Tokai nơi có lò phản ứng này đã từng gặp sự cố năm 1999. Thủ tướng Naoto Kan với vẻ buồn rầu đánh giá: Địa chấn và các hậu quả của nó như sóng thần, sự cố hạt nhân là khủng hoảng nghiêm trọng nhất của Nhật từ sau thế chiến thứ hai. Nhưng ông nhấn mạnh không có gì để cho rằng đây là một vụ Tchernobyl mới. Gần 2.000 căn hộ ở phái Bắc Nhật mất điện trong khi vẫn còn mùa đông, 1,4 triệu dân không có nước ngọt. 8 giờ: Một cơn địa chấn mới 5,8 độ Richter (theo Viện Địa Vật lý Mỹ USGS) đã xảy ra ở Nhật, tâm chấn nằm ở đáy biển cách thủ đô 150 km về phía Đông Bắc.

Thứ tư 16-3

0g31: Nhân viên của NM Fukushima được di tản vì phóng xạ gia tăng đột ngột, Chánh Văn Phòng Nội các Yukio Edano nói: Đây là biện pháp tạm thời. Theo một chuyên viên an toàn hạt nhân thì lệnh rút này đã được ban ra từ 8g40 sáng giờ VN (10g40 giờ địa phương). 16g10: Trực thăng triển khai việc rót nước vào lò nhưng mọi nỗ lực thất bại bởi phóng xạ rất cao. Người phát ngôn của Bộ năng lượng Nhật nói: Chúng tôi biết cách chiến đấu với việc cháy rừng nhưng hoàn toàn không có kinh nghiệm với một nhà máy điện nguyên tử. Dù sao đây là tình trạng khẩn cấp, chúng tôi vẫn phải thử.

17g15: Bể chứa các thanh nhiên liệu ở lò số 4 trở thành điểm nóng bỏng. Nguy cơ thải phóng xạ vào khí quyển là hiện thực không xa, đó là đánh giá của Cơ quan An toàn Hạt nhân Pháp. 18g30: Chính phủ Nhật cho lệnh dung xe bồn và vòi phun để tưới nước vào lò số 4 của NM Fukushima- Nguồn tin của NHK. 21g45: Ủy viên phụ trách năng lượng của Liên minh Châu Âu Gunther Oettinger cho rằng tình hình của nhà máy Fukushima đã nằm ngoài vòng kiểm soát và đề cập đến từ "thảm họa thật sự". Thứ ba 15-3 22g07 giờ VN: Tổng Công ty Điên lực Nhật Bản Tepco cam kết dùng trực thăng đổ nước vào hồ chứa của lò phản ứng số 4 để làm mát các thanh niên liệu.

Thứ tư 16-3

21g30: Lần đầu tiên Đài truyền hình NHK phát đi bản tin khí tượng đặc biệt về độ phóng xạ microsievert, Tokyo có tỉ lệ bất thường cao nhất. Trước đó, tại cuộc họp của Ủy ban Đối phó Tình trạng Khẩn cấp của Chính phủ, Thủ tướng Kan chỉ thị Bộ Khoa học, cùng với Cảnh sát và Lực lượng Phòng vệ, hãy đo chính xác mức độ phóng xạ. Sau đó ông ra lệnh cho Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp tổng hợp các dữ liệu này, để báo cho quần chúng tin tức chính xác, về mức an toàn và không an toàn (NHK). 21g45: Ủy viên phụ trách năng lượng của Liên minh Châu Âu Gunther Oettinger cho rằng tình hình của nhà máy Fukushima đã nằm ngoài vòng kiểm soát và đề cập đến từ "thảm họa thật sự".

Thứ năm 17-3

1g50:Cơ quan Điều phối Năng lượng Hạt nhân Mỹ cho biết hồ chứa của lò phản ứng số 4 đã cạn, điều này làm cho bức xạ tăng lên cực kỳ cao 9g 40: Trực thăng bắt đầu đổ nước vào hai nhà máy số 3 và4, hơn 30.000 lít nước đã được tưới. 17g38: Việc sử dụng xe bồn với súng phun nước không thể thực hiện vì bức xạ tăng cao, theo NHK. Trước đó, kết quả dùng trực thăng cũng không đạt yêu cầu. Người dân Nhật, nhất là ở Tokyo, vẫn bình tĩnh và kỷ luật một cách đáng ngạc nhiên trong hoàn cảnh kinh hoàng như thé. Họ sẵn sàng chờ hướng dẫn của Chính phủ.

Thứ sáu 18/03/2011

07:14:44. Ông Lars-Erik De Geer, Giám đốc Viện Nghiên cứu Quốc phòng Thụy Điển, ngày 17/3 đã trích dẫn những số liệu thu thập được cho biết, các chất phóng xạ đang lan về phía Bắc Mỹ và nếu gió đổi chiều, những chất này có thể bay cả sang châu Âu. Tuy nhiên, ông Lars-Erik De Geer cũng khẳng định rằng các chất phóng xạ bị rò rỉ ra không gây hại tới sức khỏe của con người.

(phụ lục)

Điện hạt nhân – “Con dao hai lưỡi”

Bản in ấn Email
Cỡ chữ
(Tamnhin.net) - Ô nhiễm môi trường và giá xăng dầu thế giới tăng cao thời gian qua đã khiến nhiều nước chuyển sang phát triển điện hạt nhân, mặc dù nó đòi hỏi có trình độ khoa học kỹ thuật cao và tiềm ẩn khá nhiều rủi ro.

 

alt
Nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi
Hầu hết dư luận đều cho rằng đây là nguồn năng lượng có tương lai trên thế giới. Thị trường điện hạt nhân thế giới hiện có giá trị tới 500 tỉ USD. Các nước công nghiệp tiên tiến đều muốn tranh giành một phần miếng bánh này, đặc biệt là Mỹ - nước đứng đầu thế giới với 104 lò phản ứng hạt nhân và điện hạt nhân chiếm tới 20% tổng sản lượng điện trong nước.

Việc bốn lò phản ứng của Nhà máy điện Fukushima Daiichi của Nhật Bản - một nhà máy được coi là có kỹ thuật hiện đại và an toàn nhất - lần lượt bị nổ do động đất và sóng thần làm ô nhiễm phóng xạ lan đi trên diện rộng khiến các nước đều lo ngại và đặt câu hỏi về điện hạt nhân.

Tờ “Daily Telegraph” của Australia ngày 16/3 cho biết dân chúng Mỹ đang lo ngại phóng xạ của nhà máy Fukushima có thể lan sang miền tây nước Mỹ. Phản ứng trước mối lo sợ này, Tổng thống Obama trấn an rằng phóng xạ của nhà máy Fukushima sẽ không lan tới Hawaii, chứ nói gì đến miền tây nước Mỹ. Ông nói: “Từ bài học của Nhật Bản, tôi đã lệnh cho Cơ quan an toàn năng lượng hạt nhân lập tức nâng cấp độ an toàn các nhà máy điện để có khả năng chống được động đất”. Ông cho biết Mỹ đã tiến hành nâng cấp độ an toàn của các nhà máy điện hạt nhân.

Năm 1979, nhà máy điện hạt nhân “Three Mile Island” của Mỹ từng có sự cố rò rỉ phóng xạ, nên Mỹ rất nhạy cảm với vấn đề này.

Theo hãng Kyodo của Nhật Bản,  trong cuộc họp khẩn cấp vừa qua, các nước thành viên Liên minh Châu Âu (EU) đều nhất trí tiến hành kiểm tra mức độ an toàn của 150 lò phản ứng hạt nhân trên lãnh thổ EU. Chính phủ Thụy Sĩ ngày 15/3 cho biết đã ngừng kế hoạch thay thế nhà máy điện đã hoạt động lâu năm để kiểm tra an toàn, chỉ thay thế khi nào biện pháp an toàn đã được kiểm định. Thủ tướng Angela Merkel cho biết chính phủ Đức hoãn kế hoạch thay thế 17 lò phản ứng hạt nhân đã hoạt động hai chục năm để kiểm tra và nâng cấp các biện pháp đảm bảo an toàn, trong đó ngừng hoạt động hai lò vận hành lâu năm nhất.

Bộ trưởng môi trường của Anh Chris Huhne nói rút kinh nghiệm từ bài học Nhật Bản, chính phủ Anh phải nhanh chóng có kế hoạch kiểm tra an toàn các nhà máy điện hạt nhân, nhất là số nhà máy dự kiến đưa vào vận hành năm 2020.

Tiến sĩ Paul Dorfman, chuyên viên nghiên cứu của Công ty Rowntree Charitable Trust, nói việc nước Anh đang có kế hoạch xây dựng nhà máy điện hạt nhân cỡ lớn bên bờ biển đồng nghĩa với việc không bao giờ đảm bảo được tuyệt đối an toàn khi  bão tố, sóng thần và các thiên tai khác xảy ra. Đây là điều lo ngại nhất của dân chúng hiện nay.

Tại Ấn Độ, Thủ tướng Manmohan Singh đã ra lệnh kiểm tra lại toàn bộ thiết bị đảm bảo an toàn của tất cả nhà máy điện hạt nhân để không xảy ra sự cố như ở nhà máy điện Fukushima. Trung Quốc cũng ra lệnh kiểm tra mức độ an toàn của tất cả các nhà máy điện, nhất là nhà máy điện hạt nhân Đại Á, Tần Xuyên nằm trên bờ biển gần với Nhật Bản.

Với bài học Chernobyl năm 1988, Nga cũng đã tiến hành kiểm tra lại các lò phản ứng hạt nhân và mức độ ô nhiễm xạ ở khu vực Viễn Đông.

Dư luận cho rằng điện hạt nhân là con dao hai lưỡi. Một mặt điện hạt nhân giúp đảm bảo môi trường trong sạch, giá thành hạ, nhưng khi sự cố xảy ra nó  lại tỏ ra vô cùng  tai hại không chí đối với một nước, một khu vực mà còn đối với cả thế giới.


Kiều Tỉnh(Báo Tầm nhìn .net)


TRẢ LỜI NHẬT CÓ XẢY RA THẢM HOẠ HẠT NHÂN?

TRẢ LỜI NHẬT CÓ XẢY RA THẢM HOẠ HẠT NHÂN?

Nổ tại lò phản ứng số 3 ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima I. Ảnh: AFP.

Nổ tại lò phản ứng số 3 ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima I. Ảnh: AFP.

Diễn biến vụ nổ ở nhà máy điện hạt nhân tại tỉnh Fukushima sáng nay. Ảnh: AFP. 
Tôi định chấp bút bài này thì bạn tôi, nhà báo Nguyễn Hàng Tình cho biết chiều nay Thầy tôi, xếp tôi GS- TS Phạm Duy Hiển có viết một bài nói rất kỹ về vấn đề Nhật có xãy ra Thảm hoạ Hạt nhân như Chénobbiill hay không? Tôi xin Post bài này trước khi chuẩn bị một bài cho câu hỏi trên. (Lê Công - Nguyên kỹ sư an toàn phóng xạ- Viện Nghiên cứu Hạt nhân)

Điện hạt nhân ở Nhật - họa vô đơn chí

TẢnh do vệ tinh chụp quang cảnh nhà máy Fukushima I hôm 14/3. Ảnh: AFP.

Ảnh do vệ tinh chụp quang cảnh nhà máy Fukushima I hôm 14/3. Ảnh: AFP.T

- Nhiều bạn đọc muốn rõ nguyên nhân, cơ chế gây nổ ở nhà máy điện hạt nhân tại Nhật Bản cũng như giải pháp cứu nhà máy có bảo đảm an toàn. Bài viết dưới đây của GS Phạm Duy Hiển, chuyên gia vật lý hạt nhân, sẽ giải đáp những thắc mắc vừa nêu.



alt
Sơ đồ hoạt động của một lò phản ứng hạt nhân - Đồ họa: NHƯ KHANH

Trận động đất 9 độ Richter lúc 15g chiều 11-3 khiến các nhà máy điện hạt nhân trên đất Nhật tự động dập lò, chấm dứt tức khắc phản ứng dây chuyền bên trong các lõi lò phản ứng.

Nhưng các lõi lò vẫn còn rất nóng, bởi nhiệt tỏa ra do bức xạ gamma từ vô số mảnh vỡ phân hạch được tích lũy nhiều năm bên trong các bó nhiên liệu. Nếu không kịp thời tải lượng nhiệt này đi (bằng 6% công suất lò), các bó nhiên liệu sẽ bị nóng chảy, chất phóng xạ sẽ thoát ra nước tuần hoàn vốn được dùng để tải nhiệt và làm chậm nơtron khi lò hoạt động bình thường.

Nhưng đây chưa phải là trạm dừng chân cuối cùng của các chất phóng xạ. Tuy làm bằng thép không gỉ rất dày, nhưng nếu thùng lò, nền móng bên dưới và các đường ống dẫn ra bên ngoài bị nứt hoặc hư hại do động đất, chất phóng xạ sẽ thoát ra ngoài nhà lò và từ đó tiếp tục hành trình ra môi trường khí và nước, gây ô nhiễm phóng xạ cả khu vực xung quanh. Liên tiếp bốn ngày qua, cả nước Nhật phải vật lộn với những con quái vật ấy để bắt nó phải nằm yên tại trạm dừng chân thứ nhất.

Các lò nước sôi hoạt động ra sao?

Để cảm nhận được việc này khó khăn dường nào, ta nên tìm hiểu qua nguyên tắc hoạt động của các lò nước sôi (BWR) khá phổ biến ở Nhật và đang bị trận động đất quật ngã trong mấy ngày qua (xem sơ đồ).

Lõi lò, gồm các bó nhiên liệu (2) và thanh điều khiển (3) được tải nhiệt và làm chậm nơtron bằng nước nguyên chất sôi ở 2850C dưới áp suất 75 atm nhờ hệ thống tuần hoàn (5). Hơi nước (4) sau khi qua hệ thống tuôcbin (6, 7) được ngưng tụ (8) để từ đó quay lại vòng tuần hoàn làm nguội lõi lò. Bộ phận ngưng hơi cần phải được làm nguội (11) nhưng bằng nước thường.

Nguyên lý an toàn của các lò phản ứng là làm sao các chất phóng xạ được nhốt chặt bằng nhiều lớp tường thành kiên cố, nếu lớp trước bị chọc thủng thì còn lớp sau. Lớp thứ nhất là vỏ bọc các bó nhiên liệu (2). Nếu bức tường thành này bị thủng, chất phóng xạ sẽ thoát ra bên ngoài nhưng sẽ bị nhốt lại bên trong bức tường thành thứ hai, đó là thùng lò bằng thép không gỉ (1) đủ dày để chống chịu áp lực và nhiệt độ cao.

Nhà lò chứa thùng lò và hệ thống tuôcbin, máy phát (xem sơ đồ) có thể xem là bức tường thành thứ ba. Khi lò hoạt động, nước và hơi bị nơtron kích hoạt trở nên phóng xạ, do đó nhà lò, và đặc biệt hệ thống tuôcbin, phải có tường bêtông đủ dày (12) để cản xạ.

“Ông lão” Fukushima và sóng thần!

alt
Bấm vào đây xem hình ảnh lớn hơn

Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 gồm sáu lò nước sôi, trong đó chỉ có ba lò 1, 2 và 3 đang hoạt động trước khi động đất xảy ra. Lò thứ nhất công suất 440MW là một “ông lão” đang có kế hoạch nghỉ hưu vào tháng tư này sau 40 năm hoạt động. Nhưng nó vừa bị quật ngã nặng nhất. Động đất và mất điện lưới đã đánh gục hoàn toàn hệ thống bơm tải nhiệt và cả hệ thống làm nguội khi có sự cố. Các nhân viên vận hành lúc này phải nghĩ đến máy diesel dự phòng.

Nhưng họa vô đơn chí! Con đê chắn kiên cố phía bờ biển bị sóng thần phá vỡ, nước biển tràn vào làm ngập gian nhà chứa máy diesel, nó chỉ chạy được chưa đầy một giờ rồi lịm hẳn. Nhà máy còn có hệ thống ăcquy dự phòng, nhưng chỉ đủ điện cho các hệ thống điều khiển và chiếu sáng hạn chế. Máy phát điện lưu động được điều đến trong vòng 13 giờ sau đó, nhưng không kết nối được vào các thiết bị của nhà máy bởi tầng hầm chứa các tủ điện bị ngập nước do sóng thần.

Lúc này bên trong thùng lò nước tiếp tục sôi, nhưng hệ thống ngưng hơi và bơm nước không hoạt động khiến hơi cứ đầy lên, áp suất hơi bên trong thùng lò tăng cao mà pha nước lại vơi nhanh làm nhiệt độ các bó nhiên liệu tăng cao do chúng bị phơi trơ ra khỏi mặt nước. Phải kiềm chế quá trình này, nếu không toàn lõi lò sẽ tan chảy, một hiện tượng được xem như cơn ác mộng kinh hoàng nhất đối với những ai quản lý lò hạt nhân.

Chỉ còn cách xì bớt hơi ra nhà lò để giảm áp suất bên trong thùng lò, đồng thời dùng bơm cứu hỏa, công cụ cuối cùng khả dĩ lúc này, để bơm nước biển vào thùng lò làm nguội các bó nhiên liệu. Axit bôric được pha vào nước biển để hấp thụ nơtron, phòng khi phản ứng dây chuyền xảy ra.

Quyết định táo bạo

Quyết định này là một sự đánh đổi táo bạo. Bơm nước biển vào lò chẳng khác nào khai tử lò phản ứng, bởi clor sẽ làm mọi thứ bên trong gỉ rất nhanh. Nhưng đổi mạng sống của một “ông lão về hưu” để tránh thảm họa cho nhiều người xem ra còn “dễ quyết” hơn là làm cho các nhân viên vận hành và dân chúng bên ngoài bị nhiễm xạ khi xì hơi nước có chứa phóng xạ ra nhà lò. (Thật ra chôn cất cái xác lò này không đơn giản, nhưng việc này rồi sẽ hạ hồi phân giải).

Sáng 12-3, mức phóng xạ trong nhà chứa máy tuôcbin lên quá cao buộc lãnh đạo nhà máy phải cho xì tiếp ra môi trường. Mức phóng xạ đo được ở cổng nhà máy đã tăng lên hơn mười lần sau 40 phút, trước đó nhà chức trách đã phải phát lệnh di tản dân chúng khẩn cấp. Lúc này thông tin đáng chú ý nhất là phát hiện thấy hai sản phẩm phân hạch trong không khí xung quanh khu vực lò, đồng vị xêsi (Cs-137, Cs-134) và iôt (I-131).

Vậy là vỏ bọc nhiên liệu đã bị hỏng. Lõi lò đã tan chảy một phần. Nhà chức trách bắt đầu phân phát muối kali iôt để giảm nguy cơ iôt phóng xạ xâm nhập vào tuyến giáp. Máy bay trực thăng của quân đội Mỹ lượn cách nhà máy 60 dặm phát hiện xêsi phóng xạ, nhận được lệnh quay trở về ngay căn cứ để tẩy xạ.

Các hãng thông tấn cảnh báo tính độc hại của xêsi phóng xạ. Thật ra ngoài xêsi phóng xạ còn nhiều sản phẩm phân hạch khác độc hại hơn như stronxi (Sr-92), song không dễ phát hiện như xêsi và iôt. Cả xêsi và stronxi đều sống rất lâu, sau 30 năm chỉ phân hủy một nửa.

Lúc 3 giờ chiều 12-3 một vụ nổ đã xảy ra, sự kiện không nằm ngoài dự đoán của các chuyên gia ngoài cuộc theo dõi trên truyền hình. Vụ nổ đã làm tung mái nhà lò do khí hydro xì ra từ bên trong thùng lò kết hợp với ôxy trong không khí. Vụ nổ đã cung cấp thêm một minh chứng nữa cho thấy vỏ bọc nhiên liệu làm bằng hợp kim zircalo đã bị thủng do ziacon (Zr) phản ứng với nước ở nhiệt độ rất cao.

Phản ứng này tạo ra khí hydro bên trong thùng lò. Vụ nổ càng làm tăng thêm lượng chất phóng xạ tung ra môi trường. Còn nhớ kịch bản tương tự đã xảy ra ở Chernobyl cách đây gần đúng 25 năm, khi đó một vụ nổ khí hydro đã xảy ra trước khi toàn lõi lò bị nổ gieo rắc chất phóng xạ khắp Bắc bán cầu. May ra chuyện tồi tệ này dường như không lặp lại ở đây. Có vẻ như lò số 1 chưa bị tan chảy hoàn toàn.

 alt Cảnh tượng lò phản ứng số 1 của nhà máy điện hạt nhân Fukushima I sau vụ nổ chiều 12/3. Mái và các bức tường bao quanh lò bị thổi bay, chỉ còn lại khung sắt. Ảnh: AP.

GS PHẠM DUY HIỂN
(nguyên viện trưởng Viện Nghiên cứu hạt nhân Đà Lạt)

alt Cảnh tượng lò phản ứng số 1 của nhà máy điện hạt nhân Fukushima I sau vụ nổ chiều 12/3. Mái và các bức tường bao quanh lò bị thổi bay, chỉ còn lại khung sắt. Ảnh: AP.


LÀM GÌ KHI CÓ NGUY CƠ THẢM HOẠ HẠT NHÂN

BIỆN PHÁP TỰ BẢO VỆ MÌNH KHỎI PHÓNG XẠ.

Mấy ngày nay cả thế giới lo lắng về một nguy cơ thảm hoạ Hạt nhân tại Nhật Bản. Nhiều cuộc điện thoại gọi cho tôi hỏi về nguy cơ có thể nổ lò phản ứng hạt nhân ở Fukushima không? Chính phủ Nhật có bưng bít thông tin hay không?

Tôi phải liên tục cập nhật thông tin để trả lời bạn bè.

Theo TPO - Nồng độ phóng xạ không ngừng tăng cao tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima số 1 buộc các công nhân còn lại ở nhà máy này phải di dời, ngừng mọi hoạt động vận hành, phát ngôn viên của Chính phủ Nhật Bản, hôm nay, 16 - 3, cho biết.

Khói trắng bốc lên tại nhà máy hạt nhân của Nhật Bản
Khói trắng bốc lên tại nhà máy hạt nhân của Nhật Bản.

Phát ngôn viên đã công bố đề nghị toàn bộ nhân viên rút khỏi nhà máy sau khi khói xuất hiện từ lò phản ứng số 3, được cho là vỏ chứa lò đã bị hư hỏng hoàn toàn. Đầu sáng nay, một vụ cháy nữa lại ập đến lò phản ứng số 4, là vụ nổ thứ hai trong hai ngày liên tiếp.

Trong sáng nay, Chánh văn phòng Nội các Nhật Yukio Edano cho hay, các công nhân tại nhà máy Fukushima đã được sơ tán hoàn toàn, sau khi phát hiện nồng độ phóng xạ tăng. Được biết, khoảng 50 nhân viên ở lại nhà máy điện Fukushima cố gắng ổn định bốn lò phản ứng.

Nguyên nhân xuất hiện những cột khói bay lên từ lò phản ứng số bốn có thể do hơi nước bốc lên, khiến mức phóng xạ càng tăng cao, cũng như lan nhanh ra khu vực xung quanh.

Cũng theo ông Edano, Chánh văn phòng Nội các Nhật Yukio Edano cho biết thêm, hiện tại, lượng phóng xạ đang giảm từ 1.000 millisieverts vào sáng sớm hôm nay xuống còn từ 600 tới 800. Nhưng, mức phóng xạ này vẫn cao, vượt mức trung bình cho phép.

Bắt đầu di tản, Người Nhật không còn giữ được bình tĩnh ?
16/03/2011 12:17:18

alt

Hàng nghìn người đã bắt đầu chạy khỏi khu vực rò rỉ phóng xạ, họ đang nghi ngờ về sự thật mà chính phủ Nhật đang che giấu.


Bắt đầu từ đêm qua, hàng trăm phương tiện kéo nhau tháo chạy khỏi Fukushima, nơi có mức phóng xạ rò rì ngày càng tăng vượt mức kiểm soát. "Chúng tôi biết thời điểm đó sắp đến rất gần rồi, nhưng họ cứ liên tục nhắc đi nhắc lại với chúng tôi rằng vẫn an toàn, an toàn, an toàn", Fumiko Watanabe - một cụ ông 70 tuổi nghẹn ngào nói.


Rất nhiều người dân Nhật đang hoang mang lo lắng trước những thông tin mà chính phủ nước này xoa dịu tình hình bởi thực tế có thể tồi tệ hơn như vậy rất nhiều.


Tại thành phố Yamagata, nơi cách khu vực nhà máy hạt nhân bị rò rỉ hơn 80 km nhưng người dân ở đây có thể ngửi thấy mùi khói bụi và nước biển bốc lên từ nhà máy. "Khi gió thổi, chúng tôi có thể ngửi thấy mùi nước biển. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi có thể hít phải cả những khí độc hại từ các nhà máy hạt nhân bị hư hại" Takeo Obata, 56 tuổi nói.

“Các công nhân không thể duy trì làm việc tại nhà máy, vì nguy cơ phóng xạ.

Chúng tôi đã cho họ nghỉ”, ông Edano nói.

Trong sáng nay, Chính phủ Nhật tiếp tục cảnh báo mọi người đang ở trong khu vực cách nhà máy Fukushima bán kính từ 20 - 30km nên di dời hoặc ở trong nhà, hạn chế ra ngoài. Tuy nhiên, họ cũng chưa có dự định sẽ mở rộng vùng di tản dân.

Trận động đất cường độ 9.0 richter và sóng thần xảy ra từ thứ sáu tuần trước, đã cướp đi sinh mạng của nhiều nghìn người dân và phá hủy hệ thống làm lạnh của các lò phản ứng trong nhà máy điện hạt nhân Fukushima số 1, Nhật Bản.

Đồng thời, hậu quả để lại cho nhà máy này còn là bốn vụ nổ liên tiếp tại các lò phản ứng, khiến nguy cơ rò rỉ phóng xạ rất cao.

Lời khuyên bạn bè đang học và làm việc ở Nhật.

Nếu bạn đang ở trong vùng được cảnh báo có phóng xạ dù ở mức rất thấp cũng cần phải tự bảo vệ mình. Có thể lời khuyên rẩt dài nhưng ngắn gọn là: Không có việc gì cần thì nên ở trong nhà, đóng kín các cửa, ngõ; tránh bụi mang theo phóng xạ lọt vào. Ở trong nhà còn có tường bê tông ngăn cản phóng xạ dù chỉ một phần nào. Nếu bạn có đi ra ngoài thì nên mang khẩu trang kẻo hít phải bụi phóng xạ. Nguy hiểm của bụi phóng xạ này LC sẽ có bài viết riêng. Chúc bạn an toàn tuyệt đối


  tổng hợp từ các báo


LẦN NÀY TỔNG BIÊN TẬP... XIN TỪ CHỨC

Tổng biên tập VietnamNet nộp đơn xin từ chức

alt

Ông Nguyễn Anh Tuấn

Dân Việt - Theo nguồn tin Dân Việt mới nhận được, sáng nay, 2.3.2011, Tổng biên tập báo điện tử VietnamNet, ông Nguyễn Anh Tuấn, đã chính thức nộp đơn xin thôi việc.

Ông Nguyễn Anh Tuấn

Nguồn tin cho biết, sáng nay, 2.3, ông Nguyễn Anh Tuấn đã nộp đơn xin từ chức Tổng biên tập báo điện tử Vietnamnet lên Bộ Thông tin và Truyền thông.

Như Dân Việt đã từng đưa tin ngày 8-12, ông Nguyễn Anh Tuấn - Tổng Biên tập báo điện tử Vietnamnet cho Dân Việt biết, ông sắp có tuyên bố về chuyển giao công tác lãnh đạo. Và ông Tuấn cũng từng khẳng định, “nếu có nghỉ, tôi sẽ nghỉ hẳn chứ không tiếp tục làm Diễn đàn Kinh tế Việt Nam, chỉ làm cố vấn giúp đỡ cho anh em".

* Dân Việt sẽ tiếp tục cập nhật tới bạn đọc thông tin mới nhất.


MỘT TỔNG BIÊN TẬP CHẾT TẠI PHÒNG LÀM VIỆC

MỘT TỔNG BIÊN TẬP CHẾT TẠI PHÒNG LÀM VIỆC

Ngày 25.2, cơ quan CSĐT, Công an Hà Nội cho biết đang điều tra làm rõ nguyên nhân cái chết của ông Đào Trực Thực (SN 1956) - Tổng biên tập Tạp chí Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Ông Đào Trực Thực, SN 1956, Tổng biên tập Tạp chí Uỷ ban kiểm tra Trung ương, được phát hiện chết trong phòng làm việc. Trên bàn làm việc của ông có một bức thư tuyệt mệnh. Tòa nhà 195 Đội Cấn - nơi phát hiện ông Đào Trực Thực chết với lá thư tuyệt mệnh sáng 25.2 Trước đó, vào khoảng 8h 10 phút sáng nay, 25.2, một nhân viên văn phòng tại đây đã phát hiện ông Đào Trực Thực nằm gục tại phòng làm việc của mình ở tòa nhà B1 (195 Đội Cấn, Ba Đình). Người nhân viên văn phòng đã hốt hoảng khi phát hiện sự việc trên và nhanh chóng báo cho cơ quan Công an. Sau đó, nhân viên đã gọi người trong cơ quan đến và báo công an. Ông Thực được xác định đã bị chết. Được biết, trên bàn của ông Thực có một lá thư tuyệt mệnh. Công an đã đến khám nghiệm hiện trường, đang điều tra làm rõ. Theo VTC

alt

Tòa nhà 195 Đội Cấn - nơi phát hiện ông Đào Trực Thực chết với lá thư tuyệt mệnh sáng 25.2


BÀI THƠ CỦA MỘT NGƯỜI VỪA THOÁT NẠN.

Tai nạn liên hoàn trên đèo Bảo Lộc Cập nhật: Thứ bảy, 19/2/2011 | 9:14:03 AM Trưa 18.2, trên QL20 thuộc địa phận thị trấn Đam Bri, H.Đạ Huoai (Lâm Đồng) đã xảy ra vụ tai nạn giao thông liên hoàn.

Xe container biển số 57M-2682 kéo theo rơ-moóc chạy hướng Đà Lạt - TP.HCM, khi xuống gần tới chân đèo Bảo Lộc đã tông vào đuôi xe tải 49H-7823 chạy cùng chiều khiến xe tải rơi xuống lề đường và đụng vào một gốc cây mới dừng lại.

Tiếp đó, xe container húc vào đuôi xe khách 45 chỗ biển số 53S-7682 đang xuống đèo rồi lao qua bên phải, đâm vào một nhà dân, bị lật nhào. Hậu quả, ngôi nhà bị sập hoàn toàn, phần đầu xe tải và xe container bị hư hỏng nặng; 3 người trên xe container bị thương phải đưa đi cấp cứu. Công an H.Đạ Huoai đang làm rõ nguyên nhân tai nạn.

(Theo TNO)

Cùng với tin tai nạn trên thì Lê Công nhận được bài thơ của Bùi Ngọc Phúc gửi với lời ghi:

( *) ---Viết sau lần thoát hiểm tại đèo Bảo Lộc... Lê Công post lên để mọi người chia sẻ cùng Ngọc Phúc

CHÙM THƠ VỀ ĐÀ LẠT

( gửi tặng tất cả những ai từng một lần yêu Đà Lạt )


1

Hoa biết lâu rồi, chưa biết tên

Anh hỏi, em rằng: hoa đỗ quyên

Và từ phút ấy khôn nguôi nhớ

Nợ hoa chưa trả, nợ chồng thêm.

2

Thành phố này đâu cũng thấy hoa

Em đi xuống phố, áo bay tà

Em đi lối ấy hoa nhiều lắm

Anh đứng trông vời, lặng lẽ xa...

3

Sau nhà, một cây Mimôza

Sum sê vòm lá, nắng chan hoà

Cây hỡi, nụ nhiều sao chưa nở?

Mãi đã xa rồi...Mimôza!...

4

Cao nguyên hay đào nguyên

Đường trần hay cõi tiên

Hoa chúm chím cười, không cất tiếng

Hay sợ thì thầm khác tiếng em.

5

Đang đổ dốc xuống đèo, xe mất thắng(*)

Phút cuối cùng, biết gửi lại điều chi

Thời gian hỡi!... giọt cuối cùng đã cạn

Từ tạ cuộc đời, gửi lại chút tình si...

----------------------------------------------------


Chúc mừng Ngọc Phúc thoát nạn, chắc chắn sẽ có nhiều thơ hay!



THƯƠNG QUÊ HƯƠNG SAU NGÀY LŨ LỤT

THƯƠNG QUÊ HƯƠNG SAU NGÀY LŨ LỤT
Quê hương ngày ra đi với lũy tre xanh, cánh đồng lúa xanh rờn. Bây giờ về như thế này đây.

Quê hương sau bão


ANH PHẢI VỀ THÔI .

Anh phải về thôi, xa em thôi
Anh không thể "hân hoan" mừng đại lễ
Khi những đôi mắt của đồng bào miền Trung nhòa lệ
Quay quắt đớn đau trong mưa lũ hoang tàn

Anh phải về quê anh vì ruộng đồng đã mất sạch mùa màng
Góp phần xoa dịu nỗi đau của người chồng mất vợ
Người chị mất em, người con mất bố
Những mái nhà ngập trong nước chơi vơi

Anh phải về thôi, xa em thôi
Dẫu anh yêu vô cùng thủ đô nghìn năm tuổi
Dẫu anh rất yêu em - người em Hà Nội
Nhưng không thể nào yêu hội chứng nghìn năm

...

Anh phải về thôi, xa em thôi
Anh không thể cười vui dù là vui gượng
Anh không thể đang tâm trở thành người vô cảm
Khi miền Trung quê anh mưa lũ hoang tàn
(Trích)
TƯỜNG VI

 (Xem tiếp)


CHÚC MỪNG NĂM MỚI TÂN MÃO

NĂM MỚI TÂN MÃO, LÊ CÔNG VỀ QUÊ HÀ TĨNH, NƠI MỚI XÃY RA TRẬN LŨ LỤT LỊCH SỬ ĐÓN TẾT, VÌ VẬY PHẢI XA INTERNET, XA VNWEBLOGS. HÔM NAY RA THÀNH PHỐ MUA ĐƯỢC UZB D-COM 3G NÊN DÙ MUỘN CŨNG QUA ENTRY NÀY CHÚC CỘNG ĐỒNG VNWEBLOGS MỘT NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG, TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC!





LÊ CÔNG


RA MẮT THƠ TÌNH CAO NGUYÊN

 

RA MẮT THƠ TÌNH CAO NGUYÊN

Vào 15h ngày 4/12/2010, tại trung tâm Thành phố Đà Lạt đã diễn ra buổi ra mắt Thơ tình Cao nguyên. Về dự có nhà thơ Lê Minh Quốc, Đoàn Thạch Biền, Mường Mán, nhà văn Nguyễn Đông Thức, và nhiều nhà thơ, nhà văn của Tây Nguyên thuộc các tỉnh Lâm Đồng, Đắc Lắc, Kon Tum, Gia Lai và Đắc Nông...

          Sau đây là một số hình ảnh của buổi ra mắt.


GẶP BLOGER THỦY TIÊN Ở ĐÀ LẠT

GẶP BLOGER THỦY TIÊN Ở ĐÀ LẠT
   Có điện thoại của Blogger Thánh Ngã gọi báo tin Thủy Tiên xuống thăm. Blogger Thủy Tiên có một lần comment cho mình mà không trả lời được. Gác mọi chuyện đến gặp mặt ngay. Thủy Tiên bây giờ ra sao rồi nhĩ? Nhớ lại hồi gặp đầu tiên ấy xem sao? Cô bé Thủy Tiên ngày ấy:

Và bài thơ của em:

  LẠC

Lạc anh giữa ngàn hoa

Giữa tình ca triền thông thầm thì tình tự

Cẩm tú cầu lịm ướt sương

Khát khao viên mãn trọn vẹn

Anh ở đâu trong giấc mơ đà lạt đêm lạnh?

Anh ở đâu trong nỗi nhớ miên man?

Cố tình thản nhiên

Thêm lần nữa nhịp tim bấn loạn

Thêm lần nữa khắc khoải chơ vơ

Em lạc em giữa giấc ngủ dỗ dành

Ta lạc nhau căn nhà không khép cửa...

 (Xem tiếp)


TÔI LÀ THẰNG KHÚNG

TÔI LÀ THẰNG KHÚNG

Truyện ngắn vui

Không có ai đến nhà Khúng.  Trong cuộc đời ít nhất hắn còn có một người em là tôi để tâm sự. "Mày biết đó, Sơn ạ, tao phải đẻ ra một cái gì đó. Không vẽ thì tao phải làm thơ. Trong con người tao lúc nào cũng cứ như có quả bom nổ chậm!". Tôi im lặng không noí gì. Khúng bỗng noí lớn:

-Thằng Sơn, tao nói cho mà biết. Sinh thời Phùng Điểu còn nể mặt tao!

Sung luôn tự cho mình là kẻ có tài năng. Ít nhất trong một tháng về Nha Trang hắn cũng làm được một tập thơ về thành phố biển. 
         -"Mày thấy thơ  tao không? Giàu hình tượng và rất sinh động!"  (Xem tiếp)


CẢM XÚC TRỞ VỀ

 

CẢM XÚC TRỞ VỀ

Tấm Passport gia nhập Blog (Xem tiếp)


GIẢI THÍCH CHUYỆN LẠ Ở Ở ĐÀ LẠT

BỨC ẢNH LẠ TRÊN KHÔNG TRUNG:
Đà lạt là vùng đất du lịch nổi tiếng, vì vậy hễ có chuyện là lan truyền rất nhanh. Nhiều chuyện lạ ở đây chưa được giải thích thỏa đáng thì hôm nay trên Báo Khoa học phổ thông lại xuất hiện tin về UFP tại Đà Lạt như sau:
"UFO tại Đà Lạt?

Gửi báo khoa học, đây là tấm ảnh chụp ở đà lạt trong dịp đi du lịch. Tôi nghĩ có điều kỳ thú ở đây: Vật thể lạ trong dấu khoanh tròn.



Tôi rất ngạc nhiên vì không biết đây là gì, nhìn sơ sơ thì tựa giống như 1 con chim nhưng ở góc độ ấy thì vô lý, với lại chim gì mà có 1 con... nhờ báo khoa học phân tích giùm, nếu cần hình gốc thì hãy liên hệ qua email.

Xin cảm ơn.

Bạn đọc: Nguyễn Tấn Toàn

Email: tnpn@ymail.com"

GIẢI THÍCH: Trong khi chờ các nhà khoa học giải thích. Là một người sống ở Đà Lạt tôi thường rất hay quan sát phong cảnh Đà Lạt ở nhiều góc độ khác nhau. Với bức ảnh trên, tác giả đã đứng trên đỉnh Lang Bian chụp xuống vùng Lạc Dương. Người ta bảo có thể là hiện tượng đĩa bay xuất hiện ở đây. Có thể anh Toàn đã chụp được bức ảnh quý. Anh cần phải cho biết thời điểm chụp, để có thể so sánh với những bức ảnh tương tự và đi đến kết luận!
3. CHUYỆN LẠ "VẦNG HÀO QUANG" TẠI CHÙA LINH PHƯỚC  Trưa 6-2 , hàng trăm người dân và du khách đã đổ về khu vực Trại Mát ở phường 11 - Đà Lạt để xem hiện tượng lạ được cho là "vầng hào quang "mới xuất hiện trên đỉnh tháp chuông chùa Linh Phước làm huyên náo cả khu vực vốn rất yên ắng.
Thượng tọa Thích Tâm Vị , trụ trì chùa Linh Phước cho biết khoảng hơn 8 giờ sáng đến đúng ngọ (12 giờ) người dân địa phương và các tu sĩ nhìn thấy một vầng sáng khác thường với nhiều màu sắc đẹp, tỏa rộng khoảng 50m ở phía trên đỉnh tháp chuông chùa (cao khoảng hơn 20m) nên nhiều người gọi là "hào quang".
Ông Đỗ Hữu Đạt, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân phường 11 xác nhận tuy đây chỉ là một hiện tượng tự nhiên nhưng xuất hiện lần đầu tiên tại địa phương nên đã thu hút sự chú ý của người dân và du khách từ khắp nơi đến xem và chụp hình bằng máy ảnh, điện thoại... từ sáng đến trưa. Nhiều người đến muộn thì "thỉnh" tấm hình do các tu sĩ chụp được từ điện thoại hoặc của các thợ chụp hình". (Xem tiếp)


THÀNH PHỐ CÓ ĐƯỜNG "MAI ANH ĐÀO"- chuyện vui

 

THÀNH PHỐ CÓ ĐƯỜNG "MAI ANH ĐÀO"

     Tôi cứ tưởng chỉ có thành phố tôi là có đường Mai Anh Đào. Mấy hôm đến một thành phố khác làm việc tôi có gặp một số người dân ở đây. Sau khi trò chuyện làm quen, tôi hỏi:
            -         Các bác sống ở đường nào?

Họ đồng thanh trả lời:
-         Chúng tôi sống ở đường Mai Anh Đào! (Xem tiếp)


NHỮNG BÀI THƠ HAY Ở VIỆT NAM ĐƯỢC CÔNG CHÚNG YÊU THÍCH

NHỮNG BÀI THƠ HAY Ở VIỆT NAM ĐƯỢC CÔNG CHÚNG YÊU THÍCH
Những ngày nằm viện thú vị nhất là đưa thơ bạn bè tặng ra đọc. Thật tình do công việc hàng ngày bận rộn, bạn tặng thơ không kịp đọc ngay. Cứ phải để vào tủ sách, lúc nào rảnh lấy ra đọc. Lần này thì tôi đã đọc gần hết. Mới thấy thơ ý nghĩa thế nào!
Tôi xin post một số bài thơ tình rất hay có thể bạn chưa thuộc hết hoặc quên một số câu. với tôi đây là dịp để nhớ lại!

TÔI YÊU EM
                                              Puskin (Thúy Toàn dịch)

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm chút nữa,
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em.
 

TIẾNG THU
                                   (Lưu Trọng Lư )
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức ?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ?

DẠI KHỜ
( Xuân Diệu )

Người ta khổ vì thương không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.
Vì thả lòng không kìm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc
 

NGẬP NGỪNG         (HỒ DZẾNH)

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân,
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần...
Tôi nói khẽ: Gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu ?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu ?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa .
Hoa bướm ngập ngừng cỏ cây lần lữa,
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi,
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Tôi sẽ trách - cố nhiên! - nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về,
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề,
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở.
Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ,
Cho nghìn sau ... lơ lửng... với nghìn xưa ...


TẠM BIỆT HUẾ

                      (Thu Bồn)
Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Nên chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâu

Xin chào Huế một lần anh đến
Để ngàn lần anh nhớ hư vô
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô

Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế mà đời không phải thế
Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng

Nhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh đi mãi chẳng về đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu

Tạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
Hải Vân ơi xin người đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt Huế với chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên kia.
 (Xem tiếp)


TỪ MỘT TAI NẠN NGHĨ VỀ KỶ THUẬT CỦA CON NGƯỜI!

TỪ MỘT TAI NẠN NGHĨ VỀ KỶ THUẬT CỦA CON NGƯỜI!
      Khi nghe Đài thông báo tai nạn, tôi đã rùng mình, không tin nỗi và cố chờ thông tin mới, xem đi xem lại. Tai nạn không chừa một ai. Tổng thống Ba Lan- và 97 người đi trên chiếc máy bay tử thần này đã thiệt mạng.
Máy bay bị rơi khi đang chở đoàn đại biểu cấp cao Ba Lan, gồm Tổng thống, phu nhân Tổng thống Kaczynski, Thứ trưởng Ngoại giao Andrzej Kremer, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Slawomir Skrzypek, Tổng tham mưu trưởng quân đội Franciszek Gogor, từ Warsaw (Ba Lan) tới thăm thành phố Smolensk nhân dịp tưởng niệm 70 năm xảy ra vụ thảm sát ở Katyn, Nga.Thông tin ban đầu cho biết, chiếc máy bay Tu-154 không thể đáp được xuống đường băng sân bay Smolensk ở miền tây nước Nga trong điều kiện sương mù dày đặc.        
       Vụ rơi máy bay ngày 10/4 dẫn tới cái chết của vợ chồng Tổng thống Ba Lan Lech Kaczynski và 97 người khác là sự cố mới nhất trong chuỗi các tai nạn hàng không thảm khốc thời gian gần đây.

      -Ngày 25/1/2010, một máy bay chở 85 hành khách của Hãng hàng không Ethiopia đã đâm xuống vùng biển Địa Trung Hải không lâu sau khi cất cánh từ thủ đô Beirut của Lebanon.

      -Ngày 15/7/2009, một máy bay chở khách của Iran đã bị rơi gần thành phố Gazvin, tây bắc nước này, cướp đi sinh mạng của tất cả 168 người có mặt trên máy bay.

      -Ngày 30/6/2009, một máy bay Airbus A310 bị rơi ở Ấn Độ Dương khi đang tiếp cận sân bay trên đảo Comoros, khiến 152 người thiệt mạng. Chỉ có một cô bé 13 tuổi người Pháp sống sót.

      -Ngày 1/6/2009, một chiếc Airbus A330 của hãng hàng không Air France, mang số hiệu 447, lao xuống Đại Tây Dương sau khi rời Rio de Janeiro để tới Paris, giết hại cả 228 người có mặt trên máy bay.

      -Ngày 20/5/2009, một chiếc Hercules C-130 của Không quân Indonesia bị rơi và bốc cháy ở Magetan, Đông Java, làm ít nhất 96 người chết và 15 nạn nhân khác bị thương.

      -Ngày 12/2/2009, máy bay mang số hiệu 3407 của hãng hàng không Mỹ Continental Airlines bị rơi ở vùng ngoại ô Buffalo, miền bắc bang New York, cướp đi sinh mạng của cả 49 người trên máy bay và 1 người dưới mặt đất.

      -Ngày 14/9/2008, một máy bay Aeroflot Boeing 737 bị rơi và bốc cháy gần vùng núi Ural, làm cả 82 hành khách và 6 thành viên phi hành đoàn tử nạn.

      -Ngày 24/8/2008, một chiếc Boeing 737-200 thuộc sở hữu của Itek Air lao xuống đất không lâu sau khi cất cánh từ Bishkek, Kyrgyzstan, khiến 65 người chết và 22 người khác bị thương.

      -Ngày 20/8/2008, 154 người chết và 18 nạn nhân khác bị thương khi một máy bay 15 năm tuổi bị rơi và bốc cháy trong lúc cất cánh ở Madrid.

      -Ngày 15/4/2008, một máy bay chở khách lao xuống một khu chợ đông đúc ở Cộng hòa Congo, giết hại hơn 50 người.

      -Ngày 21/2/2008, không ai sống sót khi một máy bay chở 46 người của Santa Barbara - một công ty hàng không nhỏ ở Venezuela bị rơi ở vùng núi Andes ngay sau khi cất cánh.  
 (Xem tiếp)


LẠI THÊM MỘT KHÁM PHÁ VỀ ĐÀ LẠT (Ngoài lề Trại sáng tác của Đoàn Nhà văn Hồ Chí Minh)

    •  LẠI THÊM MỘT KHÁM PHÁ VỀ ĐÀ LẠT (Ngoài lề Trại sáng tác của Đoàn Nhà văn Hồ Chí Minh)
  • 1. LỘI BỘ QUA LÒNG HỒ XUÂN HƯƠNG  
  • (Trích nhật ký của nhà thơ Lệ Bình, TP Hồ Chí Minh)
     Sau ngày khai mạc (trưa 19/3/2010), các trại viên được đi tự do.  Nhà văn Nhật Chiêu, Lâm Hà, nhà thơ Hùỳnh Quang Nam, Lệ Bình và Ánh Hùynh rủ nhau đi uống cà phê và đi chợ Đà Lạt. Dọc đường lội bộ khỏang 5 cây số tới chợ, chúng tôi đã chứng kiến nhiều chuyện khó quên. Như reo lên khi gặp những cây hoa phượng tim nở rực rỡ dọc đại lộ Hồ Tùng Mậu. Nhà thơ Ánh Hùynh không "kìm hãm được sự sung sướng" đã dừng lại chụp ảnh kỷ niệm cùng phượng tím.  Bất ngờ, chúng tơi phát hiện lòng hồ Xuân Hương khô rang nứt nẻ vì công trình nạo vét lòng hồ đang giai đọan thi công. Thế là, cả hội cùng lội bộ qua lòng hồ để tới chợ. Có ai đó đã nói :" Đây là cơ hội có một không hai, chúng ta rảo bước qua lòng hồ mà không cần phải bơi thuyền". 


NHỮNG BÀI THƠ HAY VỀ ĐÀ LẠT

 

POST TỪ BỆNH VIỆN PHẠM NGỌC THẠCH LÂM ĐỒNG


LỜI PHI LỘ: Một người đi nhiều thì nay đã phải nằm viện. Chân phải bị sưng, hai đầu gối đau buốt, Lê Công chấp nhận quyết định của Bác sĩ Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch là phải nằm viện.
         Buồn quá. Đang định sẽ post nhiều bài viết về chuyến đi xuyên Việt tết vừa rồi thì nay nằm ở đây không vi tính, không Internet.
         Sáng chờ khám bệnh, chiều châm cứu... cứ đều đều như vậy làm sao mà chịu nổi.
         Mùa xuân nay lỡ mất 2 cuộc hẹn. Ra Quảng trị để gặp nhóm Sông Hãn và Bình Định để viết về Làng Nghề.. Thế mà giờ phải ngồi ôm gối.
          Ra Tết nhận được khá nhiều comment của bạn bè thế mà không cách nào ra ngoài để trả lời được. Qua Entry này Lê Công muốn gửi lời cảm ơn các bạn Bloggers đã vào thăm LC thời gian qua. 
          Sau khi chữa bệnh xong, Lê Công sẽ trở lại Blog và comment trả lời cho các bạn!

"Một vết thương xoàng mà nằm viện

Hàng còn chờ đó, tiếng xe reo

Nằm ngửa nhớ trăng, nằm nghiêng nhớ núi

                        Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo" (Phạm Tiến Duật)
      Nếu bạn hỏi khi nằm viện bạn nghĩ gì? Mình suy nghĩ nhiều lắm nhưng tốt nhất là nằm đọc thơ và đây là những bài thơ hay về Đà Lạt đọc được ở Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch Lâm Đồng. Xin giới thiệu cùng các bạn:

BẰNG VIỆT
Buổi chiều, sương bay trên Đà Lạt


Chiều dâng bình yên, mù sương bay
Núi lơ lửng trên bầu trời thẳm
Một màu hoa vàng thắm
Chưa hề phai sau mưa.

Sương bay, sương bay như thể bao giờ?
Sực nhớ trạm quân y trên đường biên giới,
Cả tháng sương bay và suốt mùa bom dội
Một khúc hát bập bùng như lửa bếp qua đêm,

(Tôi chưa bao giờ nhìn rõ mặt em
Rừng thẫm lá, sương mù dày đặc quá
Cầm bát cháo em đưa, cơn sốt còn hành hạ.
Tai chỉ âm vang tiếng hát bập bùng...)

Sương bay, sương bay, thành phố đẹp lạ lùng
Tôi chưa có vui buồn gì ở đấy!
Chiều rét mướt dáng người đi như chạy
Phố dốc theo đồi, khuất nẻo, lươn miên man.

Bàng hoàng chưa?...ai bắt nhịp râm ran,
Tiếng trong trẻo: Dàn đồng ca em gái
Vẫn khúc hát của Trường Sơn xa ngái
Khúc ngát bập bùng như lửa bếp qua đêm!

Không thể nào nhìn rõ mặt các em!
Trời lạnh quá, nhà nhà đều kín cửa.
Mà khúc hát đơn sơ, suốt đời như đốm lửa
Sưởi ấm lòng khi bốn phía sương bay...

Hy vọng nuôi qua thời chiến đấu, về đây.
Cả thành phố chưa quan chợt nối cùng tâm sự.
Và khúc hát bâng quơ, tự cánh rừng xưa cũ,
Lại dâng đầy sương trắng buổi chiều nay...


Lê Văn Trung

sắc màu Đà Lạt

em đi trong khói sương chiều
hồn - tôi - Đà - Lạt hắt hiu gió buồn
áo hoàng hôn khuất đồi thông
còn biêng biếc cả một vùng chiêm bao.


không nguôi


tôi cùng em chẳng hẹn hò
không thương nhớ chẳng đợi chờ gì nhau
mà nghìn xưa đến nghìn sau
trong tôi với nỗi tình sầu khôn nguôi.


THÀNH PHỐ HOA TRĂNG
    Tặng Lê Công

Thành phố nở hoa đỉnh trời Đà Lạt
Nơi ánh trăng trong long lanh giát bạc
Trên mái nhà bát ngát Tây Nguyên
Thành phố nở hoa trên mỗi con đường
Nở dịu dàng bước chân nhè nhẹ
Hoa e ấp tiếng nói em thỏ thẻ
Mà hương bay cao tít ánh trăng thanh
Thành phố về chiều sương xuống mỏng manh
Hương se lạnh như chớm tình yêu mới
Đà lạt vào đêm lung linh khơi gợi
Trăng sao trên mặt hồ
Trăng gió lướt thông reo
Trăng ở trên cao và trăng ở trong nhau
Cùng thở rất sâu hương hoa trăng thành phố
Đà Lạt không bao giờ để cho ai không nhớ
Thành phố hoa trăng thắp lửa suốt đời yêu!
     SG 5-6- 2009

Dương Phượng Toại
ĐÀ LẠT ĐIỀU CHƯA BIẾT


Khi tìm ra cao nguyên Lang Biang
Yersin chạy trên đồi cỏ
Nh¬ư đứa trẻ đắm mình vào thảm hoa cúc quì lộng gió
Mơ về ngày mai vùng đất đỏ banzan...
Đà Lạt ơi!
Em chào đời dưới đỉnh Lang Biang!
Khoác chiếc áo các loài hoa muôn sắc
Hơi thở nàng là hương trời thơm ngát
Tiếng nói nàng hay tiếng nắng thông reo?
Những con đường, những lối dốc lưng eo
Uốn quanh quanh cheo veo từng bậc phố
Đồi bên nhau trầm tư lâu đài cổ
Tiếng ve rung một bản vĩ cầm
Hồ Xuân Hương nghiêng một bình rượu xuân
Rót muôn ý thơ vào lòng lữ khách
M¬ưa đầu mùa vừa vắt qua đỉnh tháp
Trăng đã chờ dưới thung lũng Tình Yêu!
Sau ly vang hồng ta bỗng bước liêu xiêu
Hồn mê đắm lạc đường vào truyền thuyết
Yersin và cả em có biết?
Nơi này từng in dấu chân mẹ Âu Cơ
Bà đã đánh rơi chiếc gương trời xuống đất
Hóa hồ Xuân Hương lấp lánh đến bây giờ!
Đà Lạt 16-4-2005

 (Xem tiếp)


NGÀY MẤT CỦA HỮU LOAN- ĐỌC "MÀU TÍM HOA SIM"

VĨNH BIỆT NHÀ THƠ HỮU LOAN, TÁC GIẢ "MÀU TÍM HOA SIM"
Nhà thơ Hữu Loan. Ảnh: st.
Nhà thơ Hữu Loan. Ảnh: st.
  Hữu Loan - tác giả của Màu tím hoa sim - trút hơi thở cuối cùng tối 18/3, hưởng thọ 95 tuổi.

Tang lễ nhà thơ Hữu Loan sẽ diễn ra vào lúc 15h chiều 19/3. Ông được đưa về nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang xã Nga Lĩnh, Nga Sơn, Thanh Hóa - nơi nhà thơ sinh ra và gần như gắn bó cả cuộc đời nhọc nhằn của mình ở đó. Sáng nay, nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - đã dẫn đầu đoàn Hội Nhà văn lên đường vào xứ Thanh tiễn đưa tác giả Màu tím hoa sim.

Đang dự Hội chợ sách tại TP HCM, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên chia sẻ cảm giác mất mát khi nghe tin Hữu Loan qua đời. Khoảng một tuần trước Tết dương lịch 2010, ông cùng một số đồng nghiệp vào Thanh Hóa thăm nhà thơ. Ông kể: "Lúc đó, sức khỏe Hữu Loan cũng đã yếu rồi. Ông ốm hơn một năm nay, cộng thêm bị cảm cúm nên gia đình tưởng nhà thơ đã không thể qua khỏi đợt đó. Tuy vậy, Hữu Loan vẫn còn nhớ, vẫn đọc được thơ, nhưng không đọc được trọn vẹn, rõ ràng bài Màu tím hoa sim nữa". Sau đây là trọn vẹn bài thơ "Màu Tím hoa sim" đã được bán bản quyền 100.000.000 đồng. (Xem tiếp)


QUÁN DƯƠNG CẦM

CHUYỆN QUÁN DƯƠNG CẦM
(HAY CHUYỆN ÔNG DƯƠNG CẦM)

 

Vào đêm thứ bảy, mới chín giờ tối thôi, mà đám người thường hay tới nhậu đã bắt đầu lê bước đi vào bên trong một quán dương cầm. Quán dương cầm là nơi có nhiều người đến vừa nhậu vừa nghe một hai người vừa đánh đàn dương cầm vừa hát, đôi khi cùng với khán giả hát chung với nhau.

Hôm đó lúc tôi ngồi vào chuẩn bị bắt đầu làm việc đánh đàn dương cầm cho cái quán rượu thì có một ông già ngồi kế bên tôi đang làm tình với ly rượu tonic và gin. Thật là một ngẫu nhiên vì chữ tonic trong tiếng Anh cũng có nghĩa là nốt nhạc đầu tiên của gam âm nguyên.

 Tonic là một loại nước suổi bọt than có một chút mùi vị trái chanh và cũng có chứa chất quinine, một chất thuốc làm từ vỏ cây cinchona, xem hình cây và vỏ trên đây. Còn gin là một loại rượu làm từ men của trái juniper, một loại dâu, xem hình dưới đây.  (Xem tiếp)


MÓN QUÀ ĐẦU XUÂN

  


        THƠ  
       
   P.N. THƯỜNG ĐOAN
MỘC

anh ngồi ở một quán cà phê cốc, nhớ em   

không âm nhạc

chỉ có những giọt cà phê hiền hòa ngập sương sáng

lúc lắc bông lý xanh ngân quảng trầm quay quắt

anh gởi cho em ngọn gió núi trong lành

thơm tinh nguyên nắng sớm

màu đất đỏ bazan viền rực môi cười

bông cà phê đang nở rực nồng thơm rủ xuống

này dốc cao dốc thấp ôm vòng thị trấn

anh muốn có em trong vòng tay

phía xa tiếng chim là tiếng người thánh thót

lặng thật lặng anh ngồi thật lặng

se từng vấn vương thả cuối dốc dài

ở chỗ ngã ba có chuyến xe rẽ ngược

tình yêu nằm giữa đường  ray

mỗi buổi sáng anh ngồi ở quán cà phề cốc, nhớ em

anh gọi

bên kia rừng xa tiếng thác Voi cười

trái tim chân tình mộc như khói cỏ

cay mắt người ở tận miền xuôi

mỗi buổi sáng, thức sớm hơn lũ chim rừng, anh gọi

anh gọi em bằng nắng mới Đinh Văn

trời Lâm Hà nghiêng nghiêng miên man chờ đợi

Sài Gòn sương không như khói...


      PHÙNG THIÊN TÂN

MỘT ĐOẠN THƠ TÌNH VIẾT CHO ĐÀ LẠT

Còn một sáng nay với Đà Lạt và em

Anh dậy sớm để sương ùa vào cửa

Để cái lạnh se cùng nỗi nhớ

Đón bình minh tia nắng bảy sắc màu

Chưa biết tên em anh đã thầm yêu

Sáng nào cũng dõi theo em đến lớp

Em ẩn hiện giữa phố đường nhiều dốc

Như nàng tiên trong truyện ngày xưa

Còn với em, với Đà Lạt một buổi trưa

Nắng? Không phải, đấy là vầng sáng để

Đà Lạt ngọc ngà khoe hết dung nhan

Thành phố yêu kiều mãi thời con gái

Còn một chiều với em

Mưa bay...

Rừng thông gió- bản tình ca Trời Đất

Yêu ngàn đời chân thật mê say

Anh sẽ xa, anh phải xa nơi đây

Chưa biết tên em là điều duy nhất tiếc

Nhưng như thế anh sẽ có suốt đời một dáng hình người đẹp

Sống trong trí nhớ mình cùng thành phố cao nguyên.

                                                                         (1979) (Xem tiếp)


CẤP CỨU - Truyện vui

 

CẤP CỨU

Truyện vui của  TRẦN MINH QUÝ


Đang ngồi uống nước, bỗng cha tôi ngây người ra. Chỉ một lát sau, hai mắt ông trợn trắng, miệng há hốc như người lên cơn động kinh. Tôi hốt hoảng. May có chiếc taxi đậu ngay trước cửa nhà.

- Nhờ anh chạy gấp đến bệnh viện tỉnh.

 Xe dừng. Cánh cửa hông vừa mở, tôi bế thốc cha tôi vào phòng cấp cứu, đặt ông lên chiếc giường còn trống, bên cạnh hai giường khác có người đang ôm bụng, nhăn mặt.

Ông bác sĩ ngồi trên ghế trực, xung quanh là ba bốn người cùng mặc blu trắng, đặt những lá bài đang cầm trên tay xuống bàn, thấy sự hốt hoảng của tôi, thong thả đứng dậy.

- Bệnh gì?

- Dạ... dạ...

- Nằm thẳng ra. Kéo áo lên. Đau từ bao giờ?

- Dạ, khoảng 10 phút. (Xem tiếp)


Một số hình ảnh GẶP GỠ Văn học - Nghệ thuật BÌNH DƯƠNG

  GẶP GỠ BÌNH DƯƠNG
Sáng 29-01-2010, tôi có dịp tham dự Đại hội Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bình Dương.Tại đây tôi rất vui được gặp các bạn bè, các văn nghệ sĩ của xứ sở đặc biệt trù phú này!.


tham dự đại hội ngồi với ca sĩ Nguyễn Phương Thanh (Bình Dương)

Tiết mục của ca sĩ Ánh Tuyết (Xem tiếp)


Sự thật về bóng ma cô gái vẫy xe ở Đà Lạt

 

Sự thật về bóng ma cô gái vẫy xe ở Đà Lạt

 Những mảng mây mù rơi xuống bao trùm lên ngôi nhà cũ hoang vắng, rêu phong. Đang giữa ban ngày nhưng nơi đây tuyệt nhiên không một bóng người. Ngôi nhà lồ lộ hiện ra... 

Cái chết của những cô gái trẻ

Nằm trên đỉnh một quả đồi thông ở đầu đèo Prenn, cửa ngõ vào TP Đà Lạt, ngôi nhà không lớn lắm nhưng được xây dựng theo một kiến trúc đặc biệt. Thoáng nhìn cũng đủ biết ngôi nhà này đã bị bỏ hoang nhiều năm nay, những bậc thềm đá dẫn lên nhà rêu mọc xanh rì, nhiều bậc đã bị bong lở.

Trong căn nhà tối om, lạnh ngắt, ông quản gia tên Mạnh thủ thỉ bên tai tôi những câu chuyện hãi hùng về lịch sử ngôi nhà ma. Ông kể, ngôi nhà này vốn được một tên quan người Pháp xây dựng từ năm 1914, cho đến nay đã trải qua 6 lần thay tên đổi chủ.

Ngôi nhà với những câu chuyện ma được thêu dệt ly kỳ
Ngôi nhà với những câu chuyện ma được thêu dệt ly kỳ

 (Xem tiếp)


Hay đáo để

  HAY ĐÁO ĐỂ
 

  "Hay đáo để, thời buổi này còn có một nơi mà những người viết mong muốn được vào, được hồi hộp theo từng lá phiếu của 5 vị ủy viên BCH (vắng ủy viên Hồ Anh Thái) thì cũng hiếm có". Đó là lời của nhà văn Trần Nhương khi nói về những cuộc điện thoại hỏi thăm về kết nạp Hội nhà văn!

 (Xem tiếp)


ẢNH VUI TẶNG BẠN GIAO LƯU

 

ẢNH VUI TẶNG BẠN GIAO LƯU

Ngày 21/01/2010  Nhà văn Nguyễn Nho Khiêm, Chủ tịch Hội Nhà văn Đà Nẵng, Tổng Biên tập Tạp chí Non Nước, là một Blogger của VNweblogs.com đã có một sáng kiến, gặp mặt các anh chị em bloggers miền Trung và Tây nguyên còn ở lại. Sau đây là một vài hình ảnh LC "chộp" của buổi giao lưu hôm ấy.


Nguyễn Nho Khiêm giới thiệu các đại biểu

Nguyễn Bá Thâm (nguyên Phó chủ tịch Hội Quảng Nam, Tổng biên tập Tạp chí Đất Quảng) giới thiệu:Thanh Huyền (Quảng Bình), Trần Đình Tăng (Hà Tĩnh) Bùi Công Minh (Đà Nẵng) Lệ Na (Quảng Bình) Khôi Nguyên (Đăk lắc);lão nhà văn Thanh Quế (Quảnh Nam); Văn Công Hùng (Gia Lai);Bùi Công Dũng (Đà Nẵng); Lê Công(Lâm Đồng)... (Xem tiếp)


LÊ CÔNG TẠM VẮNG

 

LÊ CÔNG TẠM VẮNG MỘT THỜI GIAN

Có những lý do đặc biệt, Lê Công tạm vắng một thời gian . Chúc gia đình các Vnweblogs luôn sôi nổi, vui vẻ và có nhiều bài viết hay, hấp dẫn...

Chia tay


Lại đi... (Xem tiếp)


TRUYỆN NGẮN LÊ CÔNG

Truyện ngắn Lê Công 
CHU BÁ NAM

Nhà Văn Chu Bá Nam
 Vốn là học sinh chuyên toán ở phổ thông, lại theo học vật lý Đại học tổng hợp Hà Nội, rồi làm kỹ sư an toàn phóng xạ ở Viện Hạt Nhân Đà Lạt. Yêu văn học, Lê Công sáng tác thơ văn như một nghề tay trái. Thế rồi không cưỡng nổi sự đam mê, anh theo học Trường viết văn Nguyễn Du khóa V, và rồi từ năm 2004 chuyển hẳn về công tác ở Hội VH-NT tỉnh Lâm Đồng.Gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp cùng những nguyên mẫu bắt gặp trong đời sống, những chuyến công tác, đi thực tế, hoặc nghe kể lại lần lượt đi vào trang văn của anh."Đà Lạt mùa phượng tím", truyện dài (1992). "Thung lũng trắng", tập truyện ngắn (1997). "Qui luật nghiệt ngã", tiểu thuyết (1998). "Góc rừng ba biên giới", tập bút ký (2002). "Cõi linh", tập truyện ngắn (2004). Và gần đây nhất, cuối năm 2009 là tập truyện ngắn chọn lọc "Cao nguyên mênh mông". Bút lực Lê Công thật dồi dào, mãnh liệt.

Sau nhiều năm bôn ba, tu nghiệp ở Ấn Độ, Nhật, Nga... Lê Công nhận ra mảnh đất cao nguyên Nam Tây Nguyên này, quê hương thứ hai sau ba mươi năm sống và làm việc mới thật sự là mảnh đất của anh. Mảnh đất đã định hình nhà văn và anh muốn giữ lửa cho nó. Mảnh đất Tây Nguyên, nơi tụ hội của những người con trăm miền, đang từng ngày từng giờ chuyển mình cùng đất nước. "Cao nguyên mênh mông" còn là mảnh đất phồn thực của văn chương. Với tấm lòng rộng mở và trải nghiệm Lê Công đi vào ngóc ngách tình cảm, những ẩn ức vui buồn cùng khát vọng vươn tới tương lai của con người trên mảnh đất này bằng ngòi bút hiện thực, giản dị.

Vùng thẩm mỹ quen thuộc của Lê Công vẫn là những đồng nghiệp, cán bộ khoa học kỹ thuật trong ngành vật lý. Ở đây ngòi bút tha hồ tung tẩy vì anh thừa biết họ sống ra sao, làm gì, nghĩ gì. Ông Nhẫn trong "Đối mặt", sau những đấu đá nảy lửa đã tếch ra nước ngoài. Gặp Tâm, một nhân viên cũ của mình, ông định đẩy Tâm và một số đồng nghiệp cũ vào một việc làm nguy hiểm: dọn rác thải hạt nhân để mình nẫng tay trên hàng triệu đô la. Rút cuộc gậy ông đập lưng ông, Nhẫn mang bệnh máu trắng.

"Tôm núi" phản ánh đời sống khó khăn của cán bộ khoa học thời bao cấp. Lương, một mặt say mê nghiên cứu, một mặt phái làm việc tầm thường nhất là kéo vó tôm ở hồ Xuân Hương để kiếm sống. Bom mìn, tàn dư của chiến tranh đã cướp đi sinh mạng anh một cách oan khuất. Kết thúc bi thảm khiến người đọc mủi lòng, bần thần nghĩ ngợi. (Xem tiếp)


RÊU Ở ĐÀ LẠT

RÊU Ở ĐÀ LẠT
(Một số hình ảnh Rêu những ngày ở Đà Lạt)

Photobucket
Rêu bên cây bưởi ông Mười Lời
 (Xem tiếp)


MỘT SỐ ẢNH HỘI NGỘ BLOG BA MIỀN

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BLOGGERS VUI CÙNG HOA ĐÀ LẠT
Đón Bloggers Quảng Trị, Bình Định và Sài gòn lên dự Festival Hoa

Từ trái sang: Phan Văn Quang (QT) Thanh Nhi (BĐ) LC (ĐL) Rêu (QN) Minh Đan (TP HCM) Tóc Nguyệt (TP HCM) Đức Tiên (QT)
Nhà thơ Đức Tiên giới thiệu đoàn Sông Hãn (Xem tiếp)


NĂM MỚI VỀ VỚI NHÀ NÔNG

 

NHÂN TẾT TÂY 2010, KÍNH CHÚC ANH CHỊ EM VNWEBLOGS MỘT NĂM THÀNH ĐẠT AN KHANG THỊNH VƯƠNG
 
"LÃO" NHÀ NÔNG VỚI CÂY ỚT NGỌT

Ớt ngọt là một loại cây ưu nhiệt độ ôn hòa, khoảng 200c khó trồng hơn ớt cay, đòi hỏi một quá trình chăm bón công phu, đúng kỹ thuật mới cho hiệu quả năng xuất cao. Ở Đà Lạt, anh Huỳnh Thanh Hải(phường 11, TP. Đà Lạt) là một trong những người đi đầu trong việc đưa ớt ngọt về trồng. Mỗi năm, nhờ biết đầu tư chăm sóc đúng kỹ thuật, với trên 2 sào ớt ngọt "lão nhà nông" này  thu về không dưới 20 tấn quả. (Xem tiếp)


ĐÀ LẠT ĐÓN TẾT TÂY BẰNG FESTIVAL HOA 2010

 

ĐÀ LẠT ĐÓN TẾT TÂY BẰNG FESTIVAL HOA 2010

                                                                   

                                        

Để chào mừng kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội,  Festival Hoa Đà Lạt sẽ là Lễ hội văn hóa du lịch mang tầm quốc gia và quốc tế. Festival Hoa Đà Lạt 2010 được Chính phủ đưa vào một trong những sự kiện tiêu biểu của Quốc gia Với chủ đề "Đà Lạt - thành phố ngàn hoa", Festival Hoa Đà Lạt 2010 sẽ được tổ chức trong 4 ngày, từ ngày 1 đến ngày 4 tháng 1 năm 2010 tại thành phố Đà Lạt.

Festival Hoa lần này được hình thành hai mảng nội dung chính: Những chương trình về hoa Đà Lạt và những chương trình văn hóa - thể thao nhằm hỗ trợ cho festival.

"Những không gian hoa" được bắt đầu là không gian hoa Đức Trọng - sân bay Liên Khương - đường cao tốc Liên Khương - chân đèo Prenn với các tiểu cảnh hoa, dải phân cách hoa có chiều dài 25 km.
Ảnh HHV

 (Xem tiếp)


ĐÀ LẠT ĐÓN NOEL

 

ĐÀ LẠT ĐÓN NOEL

 Đà Lạt, Noel thường là thời kỳ rét nhất trong năm, dù không chịu ảnh hưởng bởi không khí lạnh. Do địa hình núi cao, nhiệt độ đêm Noel tại Đà Lạt có thể xuống thấp nhất từ 11-13 độ C, cao nhất từ 22-24 độ C, ban ngày trời nắng. Người dân Tây Nguyên cũng sẽ đón một Lễ Giáng sinh an lành với nền nhiệt độ cao hơn Đà Lạt, dao động từ 16-29 độ C, trời không mưa.


  

Đà Lạt mùa Noel thành phố như chật hơn với những dòng du khách từ khắp nơi đổ về, thêm vào là đồng bào giáo dân người dân tộc của các xã, huyện lân cận về dự lễ. Đặc trưng của Noel Đà Lạt là không có xe máy, chỉ có dòng nguời nối nhau dọc theo hồ Xuân Hương, vòng quanh khu Hoà Bình.
Ta có thể ngồi uống sữa đậu nành ngay chợ  Âm phủ" và mơ màng. "Đà Lạt bao giờ cũng thế, hiền hoà, lạnh như rất thanh bình và yên ả..." như một du khách đã nói.

 (Xem tiếp)


MỘT SỐ HÌNH ẢNH THƠ NHẠC 22.12

 

THƠ NHẠC: TỔ QUỐC VÀ NGƯỜI LÍNH

Nhân ngày 22.12. ngày kỷ niệm Thành lập Quân độn nhân dân Việt nam. Câu lạc Bộ thơ Lâm Đồng đã tổ chức đêm thơ nhạc với chủ đề : Tổ Quốc và Người lính.
Tốp nữ hát bài khúc quân hành
 (Xem tiếp)


NHỮNG "ẨN ỨC" MUỐN CHIA SẺ TRONG TẬP TRUYỆN CỦA LÊ CÔNG

MỘT CẢM NHẬN TỪ TẬP TRUYỆN "CAO NGUYÊN MÊNH MÔNG"


 Tôi biết Lê Công từ thời anh còn công tác ở Viện Hạt nhân Đà Lạt, anh là một nhà khoa học được đào tạo bài bản, từng đi thực tập sinh ở Ấn Độ những năm 1990-1991, nhưng lại "dính" vào đam mê cái nghiệp văn chương và thời đó, tôi còn là một sinh viên. Thế rồi tôi tốt nghiệp, được ở lại trường làm công tác giảng dạy. Tôi vẫn thường gặp anh, nói đùa và khâm phục: anh vẫn vừa làm khoa học vừa "giải nghiện" bằng... văn chương với một liều cao. Sức viết của anh thật khỏe!
Và, để thỏa mãn đam mê, sau khi anh được đi học Trường Viết văn Nguyễn Du khóa V, anh đã chuyển hẳn sang công tác ở Hội Văn học nghệ thuật Lâm Đồng, rồi làm quản lý. Cứ sợ quản lý sẽ khiến anh nghèo hơn về thời gian và cảm hứng. Nhưng không, cơn "nghiện" để "giải tỏa", để chia sẻ vẫn thôi thúc anh viết. Từ truyện dài đầu tay Đà Lạt mùa phượng tím xuất bản từ 1992 đến tập truyện ngắn Thung lũng trắng, nxb. Văn học ấn hành năm 1997 đến nay, hàng loạt bút ký, truyện ngắn, tiểu thuyết... vẫn ra đời đều đặn. Năm nay, 2009, anh lại cùng Nxb. Hội Nhà văn "khai sinh" tiếp tập truyện ngắn Cao nguyên mênh mông.

Lê Công tại New Delhi -Ấn Độ -1990
 

Qua "tập truyện ngắn chọn lọc" này người đọc bắt gặp một con người với những "ẩn ức" muốn chia sẻ luôn chất chứa trong một tâm hồn nhiều suy ngẫm, chiêm nghiệm. Những chất chứa, chiêm nghiệm cuộc đời đó của Lê Công được thể hiện ra bằng giọng văn tự sự không ồn ào, khoe chữ mà giản dị đến chất phác. Nhưng điều quan trọng là anh đã truyền tải, chia sẻ với người đọc nỗi niềm u uẩn, cả nỗi buồn, niềm vui, sự mất mát, đặc biệt là lòng đam mê chân thành. 21 truyện ngắn chọn lọc, mỗi truyện mang một vẻ, đề cập đến một lĩnh vực riêng mà Lê Công đã miệt mài quan sát, sưu tầm, chắt lọc và chiêm nghiệm trong những chuyến đi thực tế cũng như trong đường đi của cuộc đời. Từ những hiện tượng, những mối quan hệ đời thường, từ thực tế làm công tác khoa học cũng như những dấu ấn, những suy ngẫm trong cuộc đời, trong xã hội, Lê Công đã trăn trở viết. Kiểu nghệ thuật "hồi tưởng" mà Lê Công hay s dụng trong hầu hết các truyện của tập truyện càng chứng minh cho những trăn trở đó của anh.


Lê Công tại Tokyo- Nhật Bản 2001
Mở đầu tập truyện là Đối mặt, với giọng văn tự sự chất phác, tác giả đã kể lại chuyện bằng tâm thức như truyện cổ tích: lòng tham vô đáy của Nhẫn- người đã sống bằng sự mưu mô, chà đạp đồng chí, đồng nghiệp rồi kết cục sẽ nhận lấy cái chết vì bị nhiễm độc phóng xạ. (Xem tiếp)


Kỷ NIệM 36 NĂM NGÀY MấT CủA Nữ SĨ TƯƠNG PHố!

 

Kỷ NIệM 36 NĂM NGÀY MấT CủA Nữ SĨ TƯƠNG PHố! Tương Phố.jpg

      Nữ sĩ Tương Phố tên thật là Đỗ thị Đàm, sinh năm 1900 tại Bắc Giang, người tỉnh Hưng Yên, di cư vào Nam năm 1954, bà mất ngày 14 tháng 10 năm Quý Sửu tức ngày 8/11/1973  tại Đà Lạt.

Bà sinh ra trong một gia đình nho học, thân sinh của bà là một nhà nho thanh bần. Hồi nhỏ bà học chữ Hán với thân phụ, và học chữ Pháp tại trường công lập ở tỉnh nhà Hưng Yên . Năm 17 tuổi bà từ Bắc Giang về Hà Nội vào học trường nữ sư phạm. Ở đây, cô nữ sinh trẻ đẹp con nhà nề nếp gặp chàng sinh viên trường thuốc Thái Văn Du, em trai Thượng thư Thái Văn Toản.

Họ yêu nhau tha thiết và trở thành vợ chồng. Năm sau, bà sinh con trai và đặt tên là Thái Văn Châu, rồi chồng bà qua Pháp du học. Và rồi ông bị bạo bệnh, về Huế vào mùa thu, vĩnh biệt cũng vào mùa thu. Người vợ trẻ đau khổ trước cảnh đời, hoà nước mắt viết nên "Giọt lệ thu". Mới 28 tuổi và với tác phẩm đầu tay, cái tên Tương Phố đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của bạn đọc, nhất là đám nữ sinh thành thị. Bà nổi tiếng một thời và đến nay cũng chưa có ai trong các nữ thi sĩ Việt Nam dám ngồi ngang ghế với Tương Phố về loại thơ bi thương này. Bà làm thơ để khóc chồng mà chính là để khóc cho cái thân phận đơn côi của chính mình. Những giọt lệ đầy vơi của kẻ còn người khuất.Sau khi chồng mất nữ sĩ đem con về nương cùng cha già.
Năm 1949, bà vào Nam và sống ở Nha Trang . Năm 1969, bà dọn lên ở cùng với con trai  là giáo sư Thái Văn Châu lúc bấy giờ là một công chức cao cấp ngành Thủy Lâm, làm việc tại Đà Lạt..

Nữ sĩ Tương Phố nổi tiếng với tập thơ "Giọt Lệ Thu" là tập thơ khóc chồng của bà, "Giọt lệ thu" được đăng trên báo "Nam phong" năm 1928, cùng với bài "Linh phượng", tập "Lệ ký" của Đông Hồ. Và được nhà xuât bản Ngành Mai ở Hà Nội in thành sách năm 1952. "Giọt lệ thu" thực sự viết năm 1923, bằng lối văn biền ngẫu, xen thơ lục bát, song thất lục bát. Đó là một bài thơ trường thiên làm theo lối thi văn liên hành, "là những tiếng khóc âm thầm, những dòng lệ sụt sùi liên tiếp như mưa thu, hết cơn này đến cơn khác, lạnh lẽo điu hiu", "Giọt Lệ Thu" đã khơi dòng văn chương lãng mạn sầu não trong văn học Việt Nam hiện đại. Tác phẩm của Tương Phố đã được dịch ra tiếng Pháp từ năm 1930. Nỗi buồn mùa thu đã đến tay bạn bè trên thế giới. Và, họ nhận ra "Giọt lệ thu" là nỗi buồn thời đại, một trong những nỗi buồn văn chương. Bà đã trở thành chứng nhân của nỗi buồn thời đại và thi ca lúc sinh thời

Năm 1960, tập thơ thứ nhì của nữ sĩ là "Mưa Gió Sông Tương" được nhà xuất bản Bốn Phương ở Sài Gòn ấn hành. Sách in thật công phu. Thơ trình bày trên giấy nền gấm vẽ sáu kiểu: Vươn giả hương, Hồ điệp xuyên vân, Ngọc Lân hí cầu. Tức là nền vẽ lan, mai, trúc, cúc, bướm , lân. Nét họa của Đông Hồ. Trông thật trang nhã đài các.
"Mưa Gió Sông Tương" gồm những giai tác soạn từ 1915 đến 1949 và gồm nhiều thể: thất ngôn, lục bát, song thất lục bát. Hai thể sau chiếm đa số. Cũng là một số bài làm theo lối thi văn liên hành như "Giọt Lệ Thu".

"Giọt Lệ Thu" là một tiếng khóc chồng dài dặc liên mien.

"Mưa Gió Sông Tương" là những mảnh tâm sự của con người đau khổ trong những ngày xa chồng, trong những ngày góa bụa, và trong lúc phải bước lên "cầu tái tiếu" .

 Trong nửa đầu thế kỷ XX, cùng với sự biến chuyển sâu xa và sôi động về xã hội và về tư tưởng, đã xuất hiện trên thực tế, phong trào " Nữ lưu văn học". Tên tuổi của nữ sĩ Tương Phố gắn liền với phong trào này. Thế hệ nữ văn sỹ có thể xem là trước bà gồm có Mai Am , Sương Nguyệt Anh , Đạm Phương , Sầm Phố , Trần Ngọc Lầu... Cùng thời với bà có thể kể đến: Cao Thị Nhuỵ, Nhàn Khanh, Như Không, Bà Bang Nhãn...Thế hệ sau bà một chút là Vân Đài , Hằng Phương , Mộng Sơn , Thu Hồng, Nguyễn Thị Manh Manh, T.T.Kh, Mộng Tuyết... Trên diễn đàn báo chí và sau đó là trên lĩnh vực xuất bản các sáng tác văn chương của phụ nữ khắp Trung - Nam - Bắc đã tạo nên một mảng riêng, độc đáo, đóng góp xứng đáng vào bức tranh văn chương chung của dân tộc của nửa đầu thế kỷ XX.

Nữ sĩ Tương Phố cùng với Ngân Giang là 2 nữ sĩ vinh dự có mặt trên lễ đài Ba Đình trong lễ Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ngày 2-9-1945.

Năm 1973 bà qua đời tại Đà Lạt.

Nơi bà an nghĩ là ngọn Tương Sơn,. Vốn xưa ngọn núi thấp thuộc rặng Lang Bran này chưa có tên. Từ ngày nữ sĩ về đây yên nghỉ người đời mới gọi là Tương Sơn. Sinh thời, nữ sĩ đã chọn nơi đặt phần mộ cho mình. Cả ngọn đồi chỉ có mình bà yên nghỉ, hướng về phía Bắc quê hương. bên kia núi là nơi con trai bà, ông Thái Văn Châu, người con duy nhất nằm lại. Tấm bia mộ bà ghi: Tương Phố nữ sĩ chi mộ (1900-1973).

Thời gian trôi qua thật nhanh, kể từ ngày  năm 1973 - khi bà trút hơi thở cuối cùng đến nay đã tròn 36 năm.

Hôm nay 29.11.2009, tại phần mộ nữ sĩ Tương Phố trên đường Mimosa ( Đà Lạt), Gia đình cùng các thi nhân gần xa tổ chức trọng thể lễ tưởng niệm 36 năm ngày mất của nữ sĩ Tương Phố. Chắc bà sẽ ngậm cười chín suối bởi con cháu hôm nay đã nhớ đến bà và mong cho bà an giấc ngàn thu.

MỘT VÀI HÌNH ẢNH
Văn nghệ sĩ về dự lễ (Xem tiếp)


MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ CÔNG

MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI RA MẮT TẬP TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ CÔNG


MC Đam San giời thiệu đại biểu và chương trình!

Chủ nhiệm CLB Thơ TTVH tỉnh Lâm Đồng tặng hoa


Cây viết phê bình trẻ Thu Phương tặng hoa
\
Đại diện CLB Phóng viên tặng hoa

Nhà văn Chu Bá Nam phát biểu cảm nhận


Nhà thơ Hoàng Mai đặt câu hỏi


Nhà Văn Nguyễn Thanh Hương, Chi Hội trưởng VHNT huyện Đạ Tẻh, phát biểu ý kiến

Thạc sĩ Nguyễn Cảnh Chương, giảng viên Đại học Đà Lạt đọc bài cảm nhận


Đọc một truyện ngắn theo yêu cầu của độc giả
 (Xem tiếp)


MỘT λ LƯU GIỮ LINH HỒN THƠ BÙI GIÁNG

 

 Ở góc núi Lâm Đồng có một người lưu giữ
linh hồn thơ Bùi Giáng!


Mặc dù bận rộn công việc cuối năm,hơn nữa vừa bị té do nhậu với bạn thơ, người đau ê ẩm,  nhưng tôi vẫn quyết định đi xe máy đến thăm ông Ngọc Duy. Một người đàn ông ở một mình trong góc núi có một vườn thơ, người lưu giữ những bức ảnh quý và linh hồi thơ Bùi Giáng.

Bước vào nhà, bạn sẽ ngạc nhiên bởi những hình ảnh thi sĩ Búi Giáng do chính tay ông chụp. Nhưng bức ảnh chân dung Bùi Giáng có một không hai. Hỏi ông Duy có an hem bà con hay là bạn bè than thích gì với ông Bùi Giáng không thì ông bảo:  Không. Ông chỉ là một fan hâm mộ.


Chân dung Bùi Giáng do Ngọc Duy chụp- Ảnh LC chụp lại bằng máy điện thoại
Để hiểu rõ nguyên nhân có được những bức ảnh ông Ngọc Duy kể: "Từ nhỏ ông đã mê thơ Bùi Giáng. Cũng như bao người hâm mộ những nhà thơ của mình.

Tốt nghiệp phổ thong ông Duy lên Đà Lạt lập nghiệp bằng nghề chụp ảnh dạo, rồi lập gia đình. Năm 1980 hai vợ chồng chia tay, ông Duy để lại toàn bộ gia sản cho vợ, dắt con gái về Sài Gòn sinh sống cũng với nghề chụp ảnh dạo. Ông ở trọ trong một con hẻm trên đường Trương Minh Giảng, Q.3.

Một chiều đầu năm 1986, trên đường đi chụp ảnh, ông Duy thấy một đám trẻ đang vây quanh một người đàn ông nhảy múa. Tò mò ông vào xem và như có giác quan thứ sáu ông đoán đó là thi sĩ Bùi Giáng.

Ngọc Duy rẽ đám đông bước vào hỏi:

"Xin lỗi, ngài có phải là thi sĩ Bùi Giáng không ạ?"

Người đàn ông thôi nhảy múa và nắm tay Ngọc Duy kéo ra ngoài hỏi:  

"Sao anh viết ta?" (Xem tiếp)


PHÍA SAU NỖI BUỒN- Truyện ngắn của Lê Công

 

PHÍA SAU NỖI BUỒN
Truyện  ngắn của Lê Công

      Thế là Vĩnh đã chết. Tôi nhận được tin qua Thanh Mai. Vĩnh chết vì u não. Các bác sĩ bệnh viện Chợ Rẫy đã mổ, chắt nước ra bằng một cái ống gắn sau ót. U nằm sâu vào giữa hai bán cầu não nên không dao kéo nào đụng vào được. Gia đình Vĩnh yêu cầu chuyển ra, vừa ra đến Hà Nội thì Vĩnh chết lúc mười giờ tối qua. Thanh Mai bảo: "Anh có thể hoãn chuyến đi Nhật vài ngày, sáng mai đến Bộ đi đưa tang anh ấy được không?".

            Sự việc bất ngờ này khiến tôi không thể không suy nghĩ. Vĩnh vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn của tôi gần hai mươi năm nay. Bây giờ  Vĩnh đã ra đi tôi mới có dịp nhìn lại quá khứ, bởi vì cho đến hôm qua tôi vẫn như một con thiêu thân, dẫm đạp lên Vĩnh để tiến về phía trước, phía danh vọng cao sang và nữ thần ái tình.

            Nhiều lúc tôi thầm nghĩ: "Quái lạ cái số phận, làm sao thằng Vĩnh cùng học với mình một lớp lại về cùng một cơ quan, rồi ở đúng một phòng thí nghiệm. Tại sao hắn cứ đeo bám mình để đến nông nỗi này".

            "Mình sẽ hoãn chuyến bay". Tôi nghĩ ngợi: "Mình không hoãn thì thiên hạ sẽ coi mình là thằng sống tồi, không có tình bạn bè, đồng nghiệp".

            Tôi mặc comple, thắt cà vạt rồi đi ra phố. Bước chân tôi vô định. Thật không ngờ hơn nửa đời người mới có một lần mất phương hướng. Ma đưa lối, quỷ dẫn đường, tôi đến đúng con đường hai mươi năm trước tôi đã cùng Vĩnh, Mai dạo chơi. Cũng mùa hoa sữa nở. Hương hoa sữa thơm ngào ngạt ven hồ. Vĩnh trèo lên cây bẻ một cành cho Mai, một cành cho tôi. Chúng tôi ngồi nghỉ bên hồ Thuyền Quang. Lúc nào Thanh Mai cũng chen ngồi giữa. Tôi bảo Vĩnh đọc bài thơ nghe. Chẳng phải tôi thích thơ Vĩnh, mà chính tôi hay trêu chọc cậu ta là Mai-a-Vĩnh. Bình thường thì Vĩnh không đọc, nhưng hôm đó chẳng hiểu để làm vui hay lấy lòng Mai mà cậu lên giọng hùng hồn:

            "Buổi sáng hôm nay đẹp tuyệt trần

            Anh nắm tay em, em lặng thinh..."

            Thanh Mai cười ngặt nghẽo rồi đấm thùm thụp vào lưng Vĩnh: "Cầm tay em nào rồi thì khai đi?".

            Ra trường, đời tôi suôn sẻ hơn Vĩnh. Tôi được một Viện lớn ở miền Nam nhận vào làm việc ngay. Vĩnh phải mất ba năm nghĩa vụ quân sự rồi mới về Viện, làm ở phòng quản lý mãi mới chuyển qua chuyên môn. Vĩnh bảo "Tớ thích về cơ quan khoa học, vì tớ nghĩ đây là môi trường trong sáng nhất". Vĩnh còn xin cho Thanh Mai sau ba năm không tìm được việc cùng về Viện một thể.

            Ngày ấy tuy cùng tuổi nhưng Vĩnh chững chạc hơn tôi. Vĩnh cho là may mắn được về công tác với tôi, với Thanh Mai. "Cơ duyên của chúng mình đấy, Thắng ạ!". Vĩnh bảo. Tôi nghĩ khác. Tôi là kẻ ghen tị bậc nhất thế giới. Nhận biết được lỗi lầm mà sửa chữa cũng là điều tốt. Nhưng tôi là kẻ ích kỷ không bao giờ cho mình có lỗi để rồi lỗi lầm cứ chồng chất.

            Tôi là kẻ không có tình yêu. Ngay từ hồi sinh viên, tôi không yêu Thanh Mai. Tôi đi tán lăng nhăng hết chỗ này đến chỗ nọ, thích cô này mái tóc, cô kia cái lúm đồng tiền, để tối về chẳng biết mình yêu ai. Cho đến khi Thanh Mai đã yêu Vĩnh rồi thì tôi mới cuống cuồng lên chạy maratong cũng không còn kịp nữa. Tôi đã ghét Vĩnh như ghét kẻ thù. Từ dáng đi, giọng nói cho đến nụ cười của Vĩnh mà trước đây rất đỗi mến thương thì bây giờ tôi thấy sao mà đáng ghét. Tôi có thể phân tích ra những nét đồi bại trong các cử chỉ của Vĩnh. Rồi Vĩnh vượt xa tôi về học tập khiến sự đố kỵ của tôi vượt qua tầm kiểm soát của lý trí. Chính vì vậy, Vĩnh mừng bao nhiêu khi được về công tác với tôi, tôi càng phải dè chừng bấy nhiêu.

            Thanh Mai nói: "Em muốn không bao giờ lấy chồng để ba chúng mình mãi mãi chơi với nhau". Câu nói đó đã làm tôi suy luận: "Vậy là Thanh Mai không yêu Vĩnh". Đó là sai lầm lớn của tôi khi nhìn nhận một vấn đề. Hỡi tất cả các mỹ nhân hãy đừng làm đàn ông hy vọng, bởi đó là chiến tranh, là đổ máu, là chết chóc dù không có tiếng súng.
 

Vĩnh về Viện chậm, nhưng nhờ có kiến thức vững từ đại học, nên đọc tài liệu nhanh. Vĩnh đưa ra nhiều cải tiến khiến tôi khâm phục. Khi về cùng phòng thí nghiệm với tôi, Vĩnh đã hoàn thành xuất sắc đề tài. Ở đời ai có tài thì đã tài rồi, chứ không phải đợi đến học hành, đào tạo. Vĩnh là một trường hợp. Hắn có tài từ hồi học phổ thông. Hồi ấy quê tôi còn nghèo khổ.  Tôi thấy nhà Vĩnh chỉ ăn độc có cháo tấm nấu với rau lang. Thế mà năm nào Vĩnh cũng học xuất sắc. Dân làng gọi hắn là thần đồng. Tôi học chẳng kém gì hắn nhưng tôi "cần cù bù thông minh". Chỉ có từng ấy mà đến bây giờ tôi mới nhận ra thì Vĩnh đã chết.

            Ba năm ở Viện mà tôi chẳng làm được trò trống gì. Sáu tháng về Viện, Vĩnh đăng ký hẳn một đề tài cấp Nhà nước. Mới đầu tôi cho Vĩnh là thằng chơi trội. Bây giờ tôi mới biết khoa học cũng phải dũng cảm, dám nghĩ, dám làm. Đã gọi là thí nghiệm cơ mà. Tại sao lúc nào tôi cũng đòi hỏi một quy trình tuyệt đối. Tôi liền gặp Ban giám đốc phản bác đề tài của Vĩnh. Nào ngờ nhiều vị lãnh đạo cũng dốt, gặp "quân sư mặt mo" thế là không cần hỏi ý kiến ai khác cắt luôn đề tài của Vĩnh...

            Tôi đã đến cổng Bộ chúng tôi. Viện trưởng N. Viện phó P. và các đồng nghiệp của Vĩnh cũng đã đến. Trong sân ồn ào những lời hỏi han, kể lể về cái chết của Vĩnh. Những lời tiếc nuối cho Vĩnh, một phó tiến sĩ trẻ, một nhà khoa học đầy tài năng.

             Một đồng nghiệp đến chỗ tôi bảo:

•-         Anh em mình đi xe máy đến trước đi. Em muốn nói vài lời với Thanh Mai.

Tôi hỏi:

•-         Xe của Bộ mấy giờ đi viếng?

•-         9 giờ 30.

•-         Có lẽ tôi đi xe hơi!

Mọi người vẫn tiếp tục chuyện trò, còn tôi thì thẫn thờ. Mười lăm năm trước cũng tại nơi đây, Vĩnh tiễn tôi vào Nam công tác. Thật tội cho nó, làm như anh em ruột không bằng cứ quyến luyến không rời tôi một bước, cho tới khi xe chuyển bánh cũng vẫn cứ bám vào thành xe.  Xe chạy xa rồi tôi vẫn còn nghe văng vẳng tiếng nó: "Nhớ viết thư cho tớ...". Ra công tác, tôi chẳng hơi đâu mà viết thư. Bố mẹ đó mà tôi chẳng viết huống hồ là bạn. Bạn bè gì nó. Bấy giờ tôi nghĩ thế.

"Tình yêu không của riêng ai. Hạnh phúc là đấu tranh". Tôi quan niệm như thế nên tôi quyết định giành lấy Thanh Mai từ tay Vĩnh. Trước hết tôi phải hạ thấp uy tín chuyên môn của hắn. Tôi chơi thân với tổ trưởng, rồi trưởng phòng. Tôi nói với mọi người: "Thằng Vĩnh là cái đếch gì, tài gì nó, chẳng qua chỉ là ảo tưởng mà thôi. Nó bị "hâm" nặng rồi". Đôi khi tôi cũng lỡ  lời: "Con Thanh Mai gầy đét, cao khều lấy gì mà đẹp, thế mà thằng Vĩnh làm như "tán" được hoa hậu không bằng!".

Ông trưởng phòng của tôi là một thằng cha kỹ tính. Một con ruồi bay qua cũng không thoát khỏi mắt ông. Hễ ai mách điều gì ông cũng ghi chép. Ông vốn có ác cảm với Vĩnh vì cậu cùng quê với phó giám đốc Chất, người tranh đua chức giám đốc với ông. Tôi khai thác sâu điểm này và cứ hễ Vĩnh đến nhà ông Chất là tôi tâu với ông Luân, trưởng phòng của chúng tôi. Ông Luân tức lộn ruột, bảo: "Đồ ong tay áo". Ta phải "úm" nó ngay từ đầu mới được. Tôi đã đồng loã với kẻ xấu để tiêu diệt kẻ tốt. Vĩnh ơi!

Tôi tự tách khỏi hai người. Con người ta đôi khi cứ nghĩ mình là thánh thiện, còn kẻ khác là xấu xa. Tại sao tôi ghét cay, ghét đắng hai người. Tôi tởm lợm họ. Tôi muốn nhổ vào mặt họ nhưng chẳng có nguyên cớ gì. Thanh Mai cũng buồn nhưng cô khéo, thỉnh thoảng cô vẫn đến thăm tôi, làm như cô mới là người có lỗi. Tôi chợt ngửng lên nhìn Mai và giật mình: Mai đẹp hơn tôi tưởng tượng nhiều. Tôi muốn là kẻ ăn cắp, là thằng đồi bại, là tên mất trí còn hơn làm một kẻ bất lực trước sắc đẹp của thiên thần. Đôi mắt bồ câu sâu thẳm, sóng mũi như lóng trúc vàng, đôi môi đầy cám dỗ, Mai đẹp thực hay tôi si tình? Câu hỏi đó ám ảnh tôi trong nhiều năm. Và kỳ lạ thay, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thấy ai đẹp bằng nàng. Thế là cùng một lúc tôi nhảy vào hai cuộc tranh đua với Vĩnh: sự nghiệp và tình yêu.

Tôi tưởng tượng chút nữa sẽ nhìn vào quan tài lần cuối khuôn mặt Vĩnh. Sẽ nói với Vĩnh điều gì khi người nằm đó không còn là đối thủ của tôi nữa. Suốt cuộc chạy đua với Vĩnh tôi luôn níu chân anh lại và phản bội anh. Tôi đã nói xấu Vĩnh tại cuộc họp xét đi nước ngoài lần đầu tiên của Viện. Đã đánh gục đề án thứ hai của Vĩnh trước khi trình lên Bộ. Thế mà Vĩnh vẫn tốt với tôi. Kẻ thù vẫn vui vẻ với ta chứng tỏ hắn cao tay hơn ta. (Xem tiếp)


NHÌN LẠI SAU 1 NĂM THAM GIA VNWEBLOGS

NHÌN LẠI SAU 1 NĂM THAM GIA VNWEBLOGS
Ngày đầu đến với Blog (Thánh Ngã, Nhím, An An, Nguyễn Đức Đát, Lê Công , Nguyễn Minh Châu)
Tham gia blog Yahoo360 độ đã lâu nhưng chưa vào Vnweblogs. Về Vũng Tàu sáng tác, tôi được gặp các Bloggers của Vnweblogs ở đây thật tình cảm, họ sống như một gia đình. Đó là nhà thơ Nguyễn Đức Mậu, Nguyễn Đức Đát, Tùng bách, Nhím Tùng Anh, An An Hướng Dương, Phạm Minh Châu... Thế là tôi quyết định tham gia Vnweblogs.

Về dự hội ngộ các Bloggers Sài Gòn
  Số còn may, về Đà Lạt một buổi tối Chủ nhật 30/11/2008 thử vào đăng ký, Bỗng thấy nhà quản lý cho phép. Cũng tự hỏi hay là có ai đó trùng tên mình đã tự ý rút ra. Vậy là từ nay mình có một blog do mình làm chủ và yêu thích.

Thành lập Hội Bloggers Đà Lạt
Có blog rồi nhưng thấy các anh chị Bloggers đã đi trước quá nhiều bài vở cũng chờn. Biết viết gì đây, để có cái trình làng. Thấy các anh Tạo, anh Vinh, anh Nhất, anh Hùng, anh Thắng, anh Đát, anh Phong, anh Sơn, anh Hồng, anh Tiên, anh Tịnh... các bloger nữ như Tóc Mai, Ngọc yến,Thanh Hoa, Hà My... thật hấp dẫn và sôi động và hàng trăm blog khác cũng tuyệt vời thế là chùn bước.
      
Tiếp các Bloggers nữ Nha Trang
          Lại có một hai bloggers đưa nick ảo "dằn mặt" bằng những lời nặng nề mà không thể viết lại.  Thế nhưng, nhờ sự động viên của bao nhiêu anh chị bloger đi trước, tôi đã quyết tâm trụ lại.   

Giao lưu bloggers Bình Định có sự tham gia của Mai thanh Tịnh (Quảng Trị) và Tóc Nguyệt (TP HCM)
Thế là đến hôm nay blog Góc núi mù sương đã tròn 1 năm tuổi. Lecong đã post 171 bài viết, hàng chục bức tranh và hàng trăm bức ảnh được 4139  góp ý và 35.822 lượt người xem.

Gặp gỡ các Bloggers Hà Nội-Hải Phòng

 Nhiều truyện ngắn được các website khác sử dụng, một vài người bạn blog cũng ưu ái đăng lại một số bài thơ, truyện ngắn, tranh ảnh...

Gặp Chủ tịch Hội Bloggers Hà Nội và các nhà văn

Với tấm lòng thành xin chân tình cảm ơn gia đình bloger, cảm ơn nhà quản lý VNWeblogs.   Cảm ơn quý anh,chị,em bloggers và bạn đọc lâu nay đã quan tâm chia sẻ cùng lecong-góc núi mù sương trong năm qua .

Giao lưu với các Bloggers Ninh Bình
 Đối với lecong-góc núi mù sương những tình cảm đó là rất thât đáng trân trọng và không ảo tí nào. xin gởi lời cảm ơn và tri ân đến các Bloggers.

Chúc gia đình bloger sức khỏe và lời chào trân trọng! 

Tình Blog
                                  12h30 đêm 28/11/2009


   


MỘT NHÀ THƠ LÂM ĐỒNG GIỐNG TỔNG THỐNG OBAMA

MỘT NGƯỜI LÀM THƠ ĐI TU Ở GÓC NÚI GIỐNG OBAMA

Đó là Nguyễn Đức Vân, con trai của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn sống trên một ngọn đồi ở Bảo Lộc -Lâm Đồng.

Anh chọn con đường đi tu để giữ lây sự bình thản cho cuộc đời. Anh đã ra một tập thơ "Người đẹp" ca ngợi những bóng hồng , phái mà anh đã không thể nghĩ tới nữa vì đã lỡ bước tu hành mặc dù hơn ai hết Đức Vân rất thích người đẹp.

Sau khi tập thơ Người đẹp rơi vào im lặng. Nguyễn Đức Vân về ở ẩn và lấy việc trồng sim làm vui thú. Anh đã lă5n lội khắp núi rừng bảo lộc tìm những cây sim hoang, bứng về trồng. Ngày một, hai cây thế mà anh cũng đã trồng được gần 3000 cây Sim thành một đồi sim tím ngát.


Nếu ông Obama không lên tổng thống thì chẳng ai để ý đến Nguyễn Đức Vân vì người  như Vân ở Lâm đồng rất nhiều.

Từ khi ông Obama lên làm Tổng thống , mỗi lần Đức Vân đi ra cửa là người ta nhìn anh. "Sao mà giống Obama thế!"  . Đi ăn sáng, uống cà fe, người ta nói luôn: "Chào Obama".

 (Xem tiếp)


THAO THỨC ĐỒNG ĐỘI

 

THAO THỨC ĐỒNG ĐỘI

Bút ký Lê Công

Có một người chiến sĩ giao bưu  đã hy sinh rất anh dũng ngoan cường tại chiến trường Tuyên Đức, nhưng dòng tên anh không được "khắc vào đá núi"  vì hơn 20 năm sau giải phóng vẫn chưa ai tìm được tên thật cho anh ngay cả quê quán, cha mẹ họ hàng người thân và nơi chôn anh cũng đã bị mất dấu vết...

      Nhận được tin này từ ông Nguyễn Đức Thuận, cán bộ công đoàn Bưu điện Lâm Đồng, tôi liền tìm đến người đồng đội duy nhất còn sống sót nay đã nghĩ hưu tại Đà Lạt của liệt sĩ giao bưu trên, ông Nguyễn Hữu Hào để tìm hiểu thêm.

Rừng thông nơi anh ngã xuống
  

Ông Hào , người thấp đậm; hồi trẻ chắc ông cũng nhanh nhẹn nhưng bây giờ trông ông lờ đờ như người thiếu ngủ. Quả là ông cũng đã dằn vặt suy nghĩ nhiều về đồng đội nhất là người liệt sĩ giao bưu của đơn vị ông.  Anh tên gì? Quê hương anh ở đâu? Ai là người thân sinh ra anh?  Ông Hào đã nhớ lại rất kỹ cả trước và khi người giao bưu này về đơn vị nhưng không một chi tiết nào trả lời câu hỏi trên.

Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ có biết bao người chiến sĩ giao liên, giao bưu hy sinh đã được viết lên những bản anh hùng ca như anh Kim Đồng, chú bé Lượm vv... nhưng cũng có biết bao người ngã xuống không tên tuổi.

Ông Hào kể: Vào năm 1968, sau cuộc tổng tiến công và nỗi dậy Tết Mậu Thân, bọn dịch điên cuồng đánh phá khắp nơi, "chà đi xát lại". Ở Đà lạt sau tết Mậu Thân, "ta gặp nhiều khó khăn; toàn bộ lực lượng bộc lộ hết, địch truy bắt, một số bị tù, một số bị đổi vùng. Cán bộ các đội công tác không vào được thị xã". Bấy giờ ông Hào thuộc Trạm giao bưu T371 đóng ở Núi Voi. Để tiếp tục giữ đường liên lạc vào lòng địch, Thị uỷ tăng cường cho trạm một số liên lạc viên rất trẻ, trong đó có một chú bé tuổi cỡ 14, 15. Để giữ bí mật Trạm chỉ được biết tên anh ta là Nguyễn Văn Vạn, người Bình Định, ngoài ra không biết gì nữa.

Cậu Vạn người bé nhưng nhanh nhẹn. Cậu có nước da ngăm ngăm, trán gồ, ù lì ,ít nói. Cậu bảo quê cậu ở một vùng giáp ranh, hàng ngày bom đạn tàn phá ác liệt. Cậu vào Đà Lạt làm thuê chăn bò đàn cho một ông chủ ở Trại Hầm (ông chủ này sau giải phóng không còn ở đây nữa). Hàng ngày đưa bò lên núi cậu được gặp gỡ tiếp xúc với bộ đội giải phóng, lâu ngày thành quen thân và cậu đã đã xin các anh đi theo để phục vụ cách mạng. Sau này những người dìu dắt cậu chắc cũng đã hy sinh hết. Cậu chỉ kể cho ông Hào có bấy nhiêu, còn có kể cho đồng đội khác nhiều hơn không thì ông Hào không biết. Nếu có kể thì họ cũng hy sinh hết rồi...

Người con này chịu thương, chịu khó; bản tính chất phác hiền lành, yêu quý đồng đội. Tất cả các đợt công tác , anh đều hoàn thành nhiệm vụ. Dù nhiều lần gặp địch, anh đã chống trả quyết liệt bảo vệ an toàn tuyệt đối tài liệu của Đảng , không để lọt vào tay quân thù. Sau mỗi đợt công tác anh còn tranh thủ vào rừng hái rau, hoặc xuống suối bắt cua, bắt cá góp phần cải thiện bữa ăn cho thương binh trạm xá thị uỷ...

Thế rồi, vào ngày 20-11-1970, ông Hào ngậm ngùi kể:- Chúng tôi được nhận nhiệm vụ vận chuyển công văn và và đưa đoàn cán bộ lãnh đạo của Thị uỷ từ trạm T371 (khu căn cứ thị uỷ Suối Cát) đến trạm T372 (khu Tam giác) thuộc xã Xuân Thọ. Bàn giao xong, tôi và đồng chí Vạn trở về thì trời tối, anh em chúng nghỉ lại trong rừng để sáng sớm mai đi tiếp. Chúng tôi vừa mới đến khu vực Đồi Bù thì gặp ngay Trung đội 302 lính nguỵ khét tiếng tàn ác, nhưng chúng lại nguỵ trang mặc áo bộ đội, mang súng AK, đội mũa tai bèo, vai khoác ba lô của quân giải phóng. Chúng tôi bán tính, bán nghi, chưa kịp hỏi mật khẩu thì địch đã bắn xối xả vào chúng tôi. Tôi và Vạn lăn ra một người một phía cùng hiệp lực chống trả. Bọn địch nhiều lần xông lên xiết chặt vòng vây hòng bắt sống chúng tôi. Với khẩu K50, Vạn đã trườn lên chống trả quyết liệt yểm trợ để tôi mang công văn tài liệu cắt rừng về đơn vị. Khi bọn địch sắp rút thì Vạn trúng đạn. Tôi còn thấy anh lão đảo rồi ngã gục. Đơn vị đã đến nhưng không cứu được anh. Chúng tôi chôn cất anh ở cạnh một bụi sim, dưới rặng thông già. Chiến tranh ngày càng ác liệt , địch thường phục kích đường giao liên, chúng tôi ít có dịp đến thăm phần mộ của Vạn. Những năm sau đó giao bưu hy sinh nhiều. Chỉ tính ở Đà lạt Lâm đồng từ 1970-1975 đã có 55 giao bưu hy sinh. Ac liệt như thế tôi đâu có kịp hỏi rõ tông tích của Vạn...

Ngày chiến thắng trở về, ông Hào đã báo với phòng thương binh xã hội thành phố về những người thuộc đơn vị ông hy sinh để nhà nước cấp Bằng liệt sĩ, và báo tử cho bố mẹ, vợ chồng hoăc người thân. Riêng Nguyễn Văn Vạn, ông Hào đã đến cơ quan thị uỷ cũ để tìm lý lịch gốc, nhưng cũng chỉ vẹn vẹn mấy giòng trên mà thôi. Oi! Nguyễn Văn Vạn, một cái tên đồng đội đặt cho anh. chẵng lẽ anh là người từ trên trời rơi xuống. Oi có thể nào, những người bạn, những người đồng chí biết tên thật của anh đã hy sinh hết. Có lẽ nào bố mẹ anh, người thân của anh cũng không còn.

Không thể để  con người có thật ấy chỉ có mỗi cái tên hiệu Nguyễn Văn Vạn mà chẵng ai biết đó là ai? Bao năm rồi điều đó day dứt mãi trong tâm hồn ông Hào. Người đội trưởng T371 đã nghĩ hưu. Có đến hàng trăm lần ông đến chổ Đồi Bù nơi Vạn đã hy sinh. Bây giờ người ta lại trồng thông phủ kín, chẵng còn đoán biết được mộ anh ở chổ nào? Thời gian cứ qua đi, qua đi. Ong Hào đã chờ, ông chờ dù chỉ một người họ hàng đến hỏi Vạn là ông lập tức hợp tác để tìm cho được mộ của anh và trút bầu tâm sự về người đồng chí đã hy sinh mà bao nhiêu năm nay giữ mãi trong lòng...

Nhưng đã hơn 20 năm trôi qua. Lòng ông hào như lửa đốt. Ngộ nhỡ mình có mệnh hệ gì mà phải ra đi thì coi như Vạn đã không có ở trên đời. Phải tìm cho được mộ anh rồi mới nói đến tìm tông tích cho anh...

Đà Lạt thanh bình. Bầu trời trong xanh , sâu thẳm đến vô cùng. Những rặng thông, những đồi cỏ rung rinh cười trong nắng mới. Đoàn xe của Bưu điện tỉnh Lâm Đồng một lần nữa lại lặng lẽ tiến về phía Đồi Bù để ông Hào cố nhớ mà xác định vị trí nơi chôn đồng chí Vạn. Trên đoạn cỏ săng này chính là lối ông cùng đồng chí Vạn chọn để băng về trạm. Đây, chính chổ này đây bọn địch phục kích. Lúc ấy chính Vạn đã nói: "Anh Hào ơi, hình như bộ đội giải phóng?". "Không hẳn đâu, khéo bọn địch trá hình!" Rồi thì chính đoạn này chúng tôi bị địch bất ngờ nổ súng. Ông Hào đập tay vào trán đăm chiêu. Ở đây hồi ấy còn có mấy cây thông cao vút. Phải rồi, vùng này; nhất định vùng này, bởi khi anh em đào huyệt để chôn Vạn, tôi có ngước nhìn lên và ước khoảng dốc kia tới đây chừng 15 mét...

Những người đi tìm mộ đã đào, họ đào hết vị trí này đến vị trí khác. Quả thực họ cũng đã thấm vào máu nỗi thao thức đồng đội của ông Hào. Vạn chỉ còn một chút xương ở nơi này nữa thôi, phải cố tìm cho được.

- Thấy rồi!...

Mấy người cầm xẻng kêu lên khi đào phải tấm vải tăng và biết ngay là dùng dể bó chiến sĩ hy sinh mai táng. Và thế là họ đã tìm được hài cốt người chiến sĩ  giao bưu Nguyễn Văn Vạn.

Ông Hào dàn dụa nước mắt : "Vạn ơi, em sống khôn chết thiêng, sao bây giờ em mới cho anh tìm thấy mộ. Bố mẹ em, quê quán em ở chổ nào cho anh biết nốt đi, để anh về tạ tội cụ vì có lẽ đã ba mươi năm, cụ chẳng biết em sống chế thế nào?".

Tại nghĩa trang liệt sĩ Đà Lạt ông Nguyễn Hữu Hào nói với các cán bộ Bưu điện có mặt hôm đó, với giọnh nghẹn ngào:

- Chiến tranh đã qua đi lâu rồi, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy thanh thản. Tôi coi Liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn như chính em ruột của mình. Tìm được hài cốt đồng chí Vạn đưa về nghĩa trang là nguyện vọng của anh em đồng đội, bản thân tôi cũng thanh thản một phần. Nhưng đây cũng chỉ mới làm được một việc, còn một việc nữa là phải tìm cho được tên thật và thân nhân đồng chí Vạn...

Ông Nguyễn Đức Thuận, người có mặt trong buổi lễ truy điệu và an táng Liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn tại nghĩa trang Đà lạt xúc động kể với tôi: "Hôm đó giữ lễ truy điệu còn có  các đồng chí giao bưu năm xưa, đã từng công tác, chiến đấu với liệt sĩ Vạn, có đại diện của Thành uỷ... Các đồng chí thực sự xúc động , tràn đầy nước mắt. Tuy Nguyễn Văn Vạn hy sinh đã gần 28 năm nhưng nhìn quang cảnh, nhìn đồng chí, đồng đội của anh tôi có cảm giác như nghe đâu đây có mùi thuốc súng của ngày hôm qua. Ngồi bên phần mộ của anh, chúng tôi nghĩ về quê hương anh, một miền quê của Bình Định năm xưa nghèo, đầy bom đạn, có cha mẹ già luôn trông ngóng người con đi xa... và các cụ có biết đâu chính các cụ đã sinh ra người con ưu tú dám hy sinh thân mình để tô thắm ngọn cờ giải phóng quê hương...".

Vâng. Là người câm bút viết chuyện này tôi cũng đã thao thức. Chiến tranh còn có điều gì chưa biết nữa đây. Tôi cũng có ba người chú ruột hy sinh trong chống Pháp và chống Mỹ, có hai chú đến nay cũng chưa tìm được mộ. Ông bà tôi đã mất. Nếu không có những người đồng đội như ông Hào, nếu không có sự quan tâm như cơ quan Bưu điện Lâm Đồng thì bao giờ người cha, người mẹ của liệt sĩ Vạn tìm thấy mộ con mình. Chẵng biết lúc này có người cha mẹ nào đã nhận ra đứa con của mình chính là liệt sĩ Nguyễn Văn Vạn kia không? Chắc chắn một ngày nào đó sẽ có người ruột thịt của anh Vạn đến ghi tên thật lên mộ cho anh. Thưa anh Nguyễn Văn Vạn, thưa các anh hùng liệt sĩ vô danh, có thể các anh đã ngã xuống không một lời trăn trối thậm chí mất cả tên; nhưng chính các anh là những con người sống mãi với sự nghiệp giãi phóng quê hương. Chúng tôi những thế hệ của hoà bình cũng đang nghĩ về anh...
                                                                                                                          LC

Nơi ấy giờ nhà cửa đã mọc lên

Mộ anh đã được quy tập về nghĩa trang LS Đà Lạt

Các cháu học trò chăm sóc mộ liệt sĩ


HỘI NGỘ MÙA ĐÔNG HÀ NỘI

 

GẶP GỠ MÙA ĐÔNG HÀ NỘI

Anh Nguyễn Trọng Tạo chụp ảnh với các nhà văn:
Đàm Khánh Phương, Chu Lai, Nguyễn Việt Chiến, Trần Quang Đạo, Lê Công,


Blogger Nguyên đầu bạc thì cười, Chủ tịch Hội Bloggers Hà Nội thì say chụp hình, vậy có thơ rằng:

Anh Tạo chuyên gia chụp hình

Ở đâu cảnh đep thình lình chụp ngay

Lê Công quả thật đào hoa
Hễ mà có mặt "em" sà đến ngay?!

Gặp nhau nhớ nhớ thương thương
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương trong lòng

Mang hoa Đà Lạt tặng em
Đường xa vất vả, tình thêm thắm nồng
 (Xem tiếp)


GIỚI THIỆU SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG

     GIỚI THIỆU SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG                

Trong những ngày buồn, LC không biết làm gì hơn là ra tập sách. Tập truyện gồm 21 truyện ngắn mang ý nghĩa là đã  qua thế kỷ 21. Sách dày 275 trang, In tại xí nghiệp Bản Đồ đồ Đà Lạt...

          LC sẽ lần lượt giới thiệu trên các Entry sắp tới để bạn bè  cùng thưởng thức!SÁCH MỚI CỦA LÊ CÔNG

Trong những ngày buồn, LC không biết làm gì hơn là ra tập sách. Tập truyện gồm 21 truyện ngắn mang ý nghĩa là đã  qua thế kỷ 21. Sách dày 275 trang, In tại xí nghiệp Bản Đồ đồ Đà Lạt...

          LC sẽ lần lượt giới thiệu trên các Entry sắp tới để bạn bè  cùng thưởng thức!

Trên đây là một truyện ngắn rút trong tập:             
HỔ THẦN       

Truyện ngắn của Lê Công

Ẩn dưới chân núi chân núi Lang Bian, dãy núi chạy dài theo bờ biển đến đây thì ăn ra tận ngoài khơi, chia thành nhiều đảo nhỏ. Làng Trẻn trông như một con hổ xám khổng lồ không hề khuất phục trước những cơn đổ lửa của mặt trời thiêu đốt hoặc của những trận cuồng phong của bão biển. Về mùa hè dân làng Trẻn còn phải chịu những cơn gió tây nóng rát chỉ còn chui vào bụi rậm mà nằm thoi thóp.

Như vạn vật sinh ra trên đời, hắn có một cái tên: thằng Lù. Lù là lù mù, lờ mờ. Mẹ hắn bảo thế. Chẳng biết cha hắn vì bất đắc dĩ sinh ra hắn hay vì lẽ gì mà gọi hắn là Lù. Mọi đứa con sinh ra trên cõi trần đâu phải đều có chủ định. Lù luôn luôn tự hỏi mình là ai? Nguồn gốc của mình như thế nào? Tại sao cha mình không kể cho mình biết?

Thằng Lù-ảnh minh họa

Bất chấp nắng gió. Lù lớn lên như một mãnh hổ. Da sần sùi như da trâu. Tóc quăn tít. Trán như đóng chữ thập mỗi khi nhướn mày lên. Môi cắt ra có thể làm được một bữa nhậu. Lưng hắn như tấm phản. Giọng nói ồm ồm như nước chảy vào thùng rỗng. Hắn đi đứng khệnh khạng. Mặt lúc nào cũng cúi gằm xuống đất.

Âm điệu giọng nói của Lù cũng như âm điệu giọng nói của làng Trẻn chính là do ăn mắm. Làng này có cái lạ, cá mú để ươn bao giờ cũng đắt hơn cá tươi. Những người dân chài đến bán cá thường ngạc nhiên về làng Trẻn chọn mua những con xẻ ruột. Làng Trẻn làng nước mắm hoàn toàn khác với dân vạn chài. Họ mua cá ươn, ướp muối rồi  bỏ vào vại. Dùng một tấm đan tròn bằng nứa ép lên trên, dằn đá rồi phơi ra nắng. Họ đặt chính giữa một cái ống nứa gọi là "lù" để chắt nước mắm ra ăn mỗi ngày. Nhà nào cũng có một vại nước mắm để trước sân. Những ngày đẹp trời vạn chài được cá thì làng Trẻn cũng sặc mùi nước mắm. Mùa đông hoặc những năm mất mùa cá, là Trẻn còn muối cả chân trâu, lợn, gà làm mắm. Bây giờ vạn chài sản xuất đủ loại nước mắm kể cả mắm viên nhưng làng Trẻn chỉ thích ăn thứ nước mắm do chính tay mình muối. Thứ nước mắm mà Lù nhớ mãi, khi thả miếng thịt lợn luộc vào bát nước chấm mới chắt từ vại ra, lật qua lật lại cho mắm thấm đều trong mỗi rong, thớ rồi thả tõm vào miệng nhai ngồm ngoàm đến đâu,  chất béo trộn với vị đậm đà của mắm tan vào lưỡi ngất ngây đến đó.

Hết chiến tranh, ông Sáng, cha của thằng Lù trở về cày ruộng nuôi con. Với ông cuộc sống đã an bài. Tương lai chỉ vào thằng con trai đã lớn.  Nhưng thằng Lù con ông thật lạ lùng. Ba tuổi, nó đã cào em chảy máu. Năm tuổi, nó cắn bạn cùng lớp đứt thịt không gớm mồm. Mười tuổi thi bơi với con Xuân, một con bé "mò cua bắt ốc" nổi tiếng bơi giỏi của làng. Hắn không bơi mà lặn xuống đáy sông tụt quần con Xuân rồi lên bờ ngồi, làm con bé khóc sướt mướt về mách cha mẹ nó. Ông Sáng buộc phải đến gặp trực tiếp thầy Nho, chủ nhiệm lớp bốn, nhờ kèm cặp cho thằng Lù. Được ba bữa, thầy Nho đến bảo: "Thằng Lù lười học lắm. Lúc nào cũng chực ngồi, chực đứng, chực  đi. Bài vở chẳng chịu làm". Ông Sáng dùng roi mây quất nó và bảo:

•-         Muốn nên người thì phải học hành tử tế!

Thằng Lù vẫn không chịu học. Chữ như gà bới, viết trang sau, xé trang trước. Vở lúc nào cũng nhàu nát. Nghe thầy Nho bảo, mặt hắn vằn lên những đường gân trắng. Chữ thập ở trán sâu hoắm. Môi hắn trề ra quá cằm. Ông Sáng quát: "Mày muốn đi học hay đi cày?". Hắn bảo: "Đi cày!". (Xem tiếp)


1 2 3 4 5  Sau»