MỘC
anh ngồi ở một quán cà phê cốc, nhớ em
không âm nhạc
chỉ có những giọt cà phê hiền hòa ngập sương sáng
lúc lắc bông lý xanh ngân quảng trầm quay quắt
anh gởi cho em ngọn gió núi trong lành
thơm tinh nguyên nắng sớm
màu đất đỏ bazan viền rực môi cười
bông cà phê đang nở rực nồng thơm rủ xuống
này dốc cao dốc thấp ôm vòng thị trấn
anh muốn có em trong vòng tay
phía xa tiếng chim là tiếng người thánh thót
lặng thật lặng anh ngồi thật lặng
se từng vấn vương thả cuối dốc dài
ở chỗ ngã ba có chuyến xe rẽ ngược
tình yêu nằm giữa đường ray
mỗi buổi sáng anh ngồi ở quán cà phề cốc, nhớ em
anh gọi
bên kia rừng xa tiếng thác Voi cười
trái tim chân tình mộc như khói cỏ
cay mắt người ở tận miền xuôi
mỗi buổi sáng, thức sớm hơn lũ chim rừng, anh gọi
anh gọi em bằng nắng mới Đinh Văn
trời Lâm Hà nghiêng nghiêng miên man chờ đợi
Sài Gòn sương không như khói...
PHÙNG THIÊN TÂN
MỘT ĐOẠN THƠ TÌNH VIẾT CHO ĐÀ LẠT
Còn một sáng nay với Đà Lạt và em
Anh dậy sớm để sương ùa vào cửa
Để cái lạnh se cùng nỗi nhớ
Đón bình minh tia nắng bảy sắc màu
Chưa biết tên em anh đã thầm yêu
Sáng nào cũng dõi theo em đến lớp
Em ẩn hiện giữa phố đường nhiều dốc
Như nàng tiên trong truyện ngày xưa
Còn với em, với Đà Lạt một buổi trưa
Nắng? Không phải, đấy là vầng sáng để
Đà Lạt ngọc ngà khoe hết dung nhan
Thành phố yêu kiều mãi thời con gái
Còn một chiều với em
Mưa bay...
Rừng thông gió- bản tình ca Trời Đất
Yêu ngàn đời chân thật mê say
Anh sẽ xa, anh phải xa nơi đây
Chưa biết tên em là điều duy nhất tiếc
Nhưng như thế anh sẽ có suốt đời một dáng hình người đẹp
Sống trong trí nhớ mình cùng thành phố cao nguyên.
(1979)
Thơ thiếu nhi
NGUYỄN ANH ĐÀO
XUÂN CỦA BÉ
Luống hoa bé tưới mỗi ngày
Sớm nay xuân đến đã thay áo hồng
Đào phai giờ đã trổ bông
Mai vàng khoe sắc - đóa hồng đỏ tươi
Xuân về bé nở nụ cười
Bé thêm một tuổi - mọi người thêm yêu
Bóng bay bé thả sớm chiều
Mùa xuân của bé- thật nhiều niềm vui.PHÊ BÌNH:
"Lúng liếng Trang Nhung" của Ns Quỳnh Hợp
NÉT XUÂN NỒNG THẮM HƯƠNG QUÊ
ĐỨC TIÊN
Gần đây, trên lĩnh vực thi ca và âm nhạc có nhiều thanh âm mới mẻ, tươi trẻ như cuộc sống muôn màu của thời đổi mới. Quỳnh Hợp đã làm tôi thật sự ngưỡng vọng khi nghe trọn album ca nhạc "Lúng Liếng Trang Nhung" được Việt Tân Studio phát hành dịp Tết Canh Dần. Những miền quê đáng yêu, đáng nhớ dọc dài đất nước đã lay gọi niềm cảm hứng của người nhạc sĩ tài hoa. 12 ca khúc trong album sẽ đưa chúng ta du xuân ngắm cảnh quan đất nước trong rạo rực sắc xuân.
Tôi có dịp nghe những ca khúc của Quỳnh Hợp phổ thơ của Mai Thanh Tịnh như Hải Lăng đất mẹ ngọt ngào, Chiều lên đỉnh Sa Mù, Một thoáng phương Nam ... Tôi cảm phục và yêu mến những ca khúc ấy bởi cái tình nhẹ nhàng ẩn chứa trong giai điệu âm nhạc thanh thoát đậm đà "chất quê " được viết từ trái tim nhạy cảm, biết sẻ chia qua cái nhìn lãng mạn và rất chân thực. Ấn tượng sâu đằm của tôi với cái tên Quỳnh Hợp là khi nghe ca khúc "Một ngày nơi đảo Cồn Cỏ" Quỳnh Hợp phổ thơ Xuân Lợi đã được đưa vào phóng sự trên sóng truyền hình VTV1 dịp kỷ niệm 50 năm đảo Cồn Cỏ anh hùng (tháng 8/2009) mà nhiều anh em gọi là "Đảo ca".
Dù là những ca khúc viết về từng vùng đất riêng biệt, Quỳnh Hợp cũng đã có được niềm yêu và những cảm nhận tinh tế cùng khả năng chiêm nghiệm để những ca khúc ấy có được dáng vẻ tươi mới và cho thấy được sự khao khát vươn lên của một vùng đất.
Xuân Canh Dần năm nay, Quỳnh Hợp chào xuân mới bằng album ca nhạc mà cái tên đã cho ta cảm nhận nét quê đầy yêu mến và gợi cảm "Lúng liếng Trang Nhung". Mà... Trang Nhung xinh đẹp và lúng liếng thật. Cả giọng hát cũng lúng liếng và rất đáng yêu. Từng ca khúc với tiếng hát của ca sĩ Trang Nhung nối tiếp nhau tạo thành bức tranh quê đầy màu sắc long lanh mùa xuân.
Mở album ra nghe là cả một không gian gần gũi và cuốn hút. Giọng hát Trang Nhung trong trẻo, đong đưa và đằm thắm, dịu dàng; một chút kỹ thuật làm cho giọng hát ấy sang trọng hơn, văn minh hơn. Những ca khúc trong album mang âm hưởng dân gian nhiều vùng trên cả nước đã tạo được nét riêng trong ca khúc Việt đang ồn ào náo nhiệt của nhạc trẻ, nhạc thị trường hiện nay.
Mỗi ca khúc trong album "Lúng liếng Trang Nhung" có dáng vẻ riêng nhưng nét chung là tươi tắn rộn ràng, mượt mà duyên dáng. Đó là nét thanh tao, sâu lắng của văn hóa Hà Thành trong âm hưởng ca trù của Kìa em mùa xuân về, Một chiều với Tây Hồ; là sự lúng liếng, thánh thót của dân ca Tây Bắc trong Xuân rẻo cao, Chuyện tình hoa Ban trắng; chút duyên dáng đằm thắm của chị hai Quan Họ trong Mùa xuân trảy hội làng Lim; dáng vẻ đài các, trầm lắng của Đêm Sông Hương, Bà Nà mây vương; một chút xốn xang, say đắm của âm hưởng Tây Nguyên trong Chiều rơi, Đêm Lang Bian; Một chút huyền bí của Bâng khuâng tháp cổ và sự lóng lánh, mênh mang của Một thoáng Phương nam...
Quỳnh Hợp cũng là một nhạc sĩ có duyên với thơ. Cả 12 ca khúc trong "Lúng Liếng Trang Nhung" đều phổ từ thơ của các tác giả: Kpa Ylăng, Đặng Hồng Thiệp, Mai Hữu Phước, Nguyễn Đức Nam, Phan Tử Nho, Đoàn Hoài Trung, Mai Thanh Tịnh, Nguyên Vi, Dương Toàn Thiên, Xuân Quỳ... Những giai điệu được ngân lên hòa quyện lời thơ "thật ngọt" tạo nên sự cộng hưởng làm rung động lòng người. Nghe những ca khúc phổ thơ của Quỳnh Hợp, không tìm ra những ca từ gò gượng. Khi phổ nhạc cho thơ, Quỳnh Hợp không bị lệ thuộc hoàn toàn vào câu chữ của bài thơ mà chỉ nắm bắt được linh hồn của thơ để có được những biến cải sáng tạo vì thế lời ca ngân lên thanh thoát nhẹ nhàng và hết sức tự nhiên. Trong hành trình sáng tạo, không ít nhạc sĩ lặp lại chính mình hay âm hưởng đâu đây những giai điệu quen thuộc, nghe na ná bài này bài nọ. Ca khúc của Quỳnh Hợp mỗi bài có mỗi nét nhạc riêng, phong phú không làm nhàm chán người nghe.
Ở mỗi vùng đất, Quỳnh Hợp hình như đã nhập hồn vào sông, vào suối, vào khoảng trời ngọn núi, cỏ cây và "thấm" được cả âm hưởng dân gian của vùng đất ấy nên từ tiết tấu đến âm sắc trong từng bài ca ta nghe như có tiếng vọng của đất, tiếng rì rào của gió. Trong nhiều nhạc phẩm của Quỳnh Hợp, trên nền nhạc dương bản hình như có âm bản sóng đôi nghe xa xa tiếng con suối róc rách, tiếng sáo môi dìu dặt, tiếng gió, tiếng xào xạc của lá cây, tiếng ầm ào biển động...
Những ca khúc viết về những vùng quê cụ thể nhưng Quỳnh Hợp đẩy cảm xúc tới độ mê hoặc cái đẹp, cái quyến luyến yêu thương của lòng người với con người, với thiên nhiên cây cỏ hòa cùng âm hưởng dân gian đặc sắc của từng vùng. Trong âm nhạc của Quỳnh Hợp, giai điệu và tiết tấu dồn dập mà không xô bồ, rạo rực mà không rối rắm, tiếng nhạc không khác nào những bản tráng ca truyền hơi thở náo nức, sôi động tràn đầy niềm lạc quan phấn khích. Nhiều ca khúc của Quỳnh Hợp làm người nghe không tin được đó là những nốt nhạc rung lên từ con tim một nữ nhạc sĩ, thường được gọi là phái yếu.
Cũng là bảy nốt nhạc truyền thống ấy thôi nhưng nghe những tác phẩm của Quỳnh Hợp ta thấy sức sáng tạo của người nghệ sĩ phong phú và đa dạng. Sự biến ảo trong từng cung bậc bằng những thanh ca uốn lượn đã làm những câu ca trở nên sang trọng, quý phái. Những ca khúc của Quỳnh Hợp không quá bất ngờ, không có những đột phá gây xôn xao đời sống ca nhạc nhưng nếu đã nghe thì sẽ thích bởi ở đó là sự đằm thắm, lắng sâu và những cảm nhận rất mộc mạc, giản dị, gần gũi, "rất Việt" được viết từ cảm xúc rất thực, bằng bản năng thiên phú mạnh mẽ của người nghệ sĩ.
Nghe "Lúng Liếng Trang Nhung" của Quỳnh Hợp để thêm yêu những miền quê trên mọi miền Tổ quốc, thêm yêu những làn điệu dân gian độc đáo và quyến rũ đã làm nên sắc diện Việt để cùng đón xuân trong lung linh kỳ diệu của trời đất, nhắc chúng ta luôn nhớ về quá khứ và thao thức giữ gìn bản sắc riêng của cha ông, của dân tộc.

































Ảnh HHV




























































































